Chương 42: 42
"Hầy!" Liễu Chẩm Thanh tựa dưới tán cây, đã than thở không biết bao nhiêu lượt.
Vốn dĩ y có thể rời đi, từ đó trời cao biển rộng, tự do phiêu bạt khắp nơi, tha hồ ngao du Giang Nam, không cần quay đầu nhìn lại. Hơn nữa y cũng đã cưỡi ngựa rời đi, nhưng mới đi được nửa đường lại thấy lòng không yên, mà y thì vẫn chưa thật sự chuẩn bị sẵn sàng để đối diện với Hoắc Phong Liệt, đành quay lại lánh mặt trước.
Thực ra từ lúc biết Hoắc Phong Liệt đã sớm nhận ra y chính là Liễu Chẩm Thanh, y đã rõ một điều: Hoắc Phong Liệt không có ý trả thù, thậm chí cũng chẳng muốn vạch trần thân phận của y. Tuy không rõ hắn nghĩ gì, nhưng ít ra là không muốn làm hại y.
Nếu đã không mang ác ý, lại thêm việc thân phận đã bị nhìn thấu, bản thân y cũng không cần vội vàng tháo chạy. Biết rõ ý định của Hoắc Phong Liệt, ngược lại lại có lợi cho y về sau.
Đang ngẫm nghĩ thì có tiếng bước chân vang lên.
Liễu Chẩm Thanh ngẩng đầu nhìn, thấy Hoắc Phong Liệt đã quay lại. Hắn hơi cúi đầu, nhưng ánh mắt vẫn nhìn thẳng về phía này. Đến trước mặt y ba bước thì dừng lại, dáng vẻ như sợ quấy nhiễu đến y.
Cuối cùng Hoắc Phong Liệt đứng lặng tại chỗ, khẽ gọi: "Liễu công tử."
Liễu Chẩm Thanh sững người, lặng lẽ ngẩng đầu nhìn hắn, vẻ mặt như không rõ nên phản ứng thế nào.
Hoắc Phong Liệt cũng lặng thinh nhìn y, trong mắt ánh lên tia sáng mơ hồ, cuối cùng cũng cất được hai tiếng vẫn luôn giữ bên môi, là hai tiếng mà hắn vẫn luôn mong được gọi một lần nữa.
"Thanh ca."
Liễu Chẩm Thanh nghe vậy cả người khẽ run, đã chín năm rồi y chưa từng nghe lại tiếng gọi này. Như thể xuyên qua cả dòng thời gian, nghe mà ngỡ như đã trải qua mấy kiếp.
Quả nhiên, Nhị Cẩu vẫn muốn gọi y một tiếng Thanh ca.
Liễu Chẩm Thanh không né tránh nữa, hỏi thẳng: "Đệ biết từ khi nào?"
Hoắc Phong Liệt đáp rất thành thật: "Ngày đón huynh về phủ tướng quân thì đã chắc chắn rồi."
Liễu Chẩm Thanh càng thêm thắc mắc: "Ta để lộ nhiều sơ hở như vậy sao? Hơn nữa chuyện hoang đường như vậy, người bình thường ai mà tin cho được?"
Ánh mắt Hoắc Phong Liệt dịu lại: "Thật ra huynh không để lộ gì nhiều, chỉ là trước kia huynh từng kể cho ta một chuyện, ta vẫn nhớ rất rõ, nên..."
Nghe Hoắc Phong Liệt kể lại lời y từng dỗ hắn khi y sốt cao mê man, Liễu Chẩm Thanh thật sự không nhớ nổi mình từng nói mấy lời như thế, ngạc nhiên đến không thể tin nổi: "Loại chuyện như vậy mà đệ cũng tin, lại còn nhớ đến tận bây giờ."
Lúc ấy y đã lảm nhảm biết bao thứ khi ốm nặng, y cảm thấy khó mà tưởng tượng nổi lại có người nhớ rõ những lời đó đến tận bây giờ. Nhưng Hoắc Phong Liệt lại gật đầu rất nghiêm túc, nếu không tin, sao có thể tiếp tục sống sót cho đến hôm nay.
Tám năm dài dằng dặc chờ đợi trong tuyệt vọng, hắn đã từng cho rằng bản thân có lẽ đã phát điên, hoặc đã nhớ nhầm, hoặc người kia căn bản chỉ thuận miệng an ủi hắn. Đã từng hy vọng, từng mơ tưởng viển vông rằng người đó sẽ quay về, nhưng lý trí lại biết điều đó không thể nào. Nào là người đến từ thế giới khác, nào là kiếp trước chưa chết, nào là xuyên qua thời không, tất cả đều là chờ đợi đầy ngốc nghếch, đến mạng cũng không tiếc. Vậy mà... lại thật sự thành sự thật.
Bình luận