🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 4: 4

Vừa dọn đến chỗ ở mới được mấy ngày, hầu như Liễu Chẩm Thanh chẳng bước chân ra khỏi viện. Sau bao nhiêu năm mệt mỏi, cuối cùng y cũng được thảnh thơi một chút, tất nhiên chẳng muốn làm gì, chỉ muốn được nằm không nghỉ ngơi.

Thường thì khi mặt trời đã lên cao, y sẽ nằm trên ghế dài trong viện, đắp chăn phơi nắng, chỉ cần nhắm mắt lại là có thể ngủ một giấc thật ngon, ngủ đến độ xương cốt cả người như mềm rũ ra.

Nhưng hôm nay lại khác.

Sáng sớm đã có người đến gõ cửa. Cẩm Lý ra mở, vừa nhìn thấy là nhị quản gia thì mặt lập tức sa sầm.

"Hôm nay là mười lăm, ta đến mời đại thiếu gia ra trung sảnh."

Nghe vậy, sắc mặt Cẩm Lý lập tức thay đổi. Nếu không vì đối phương có địa vị cao hơn thì cậu thật muốn tạt một bát nước lạnh vào mặt gã.

Con cháu trong Liễu gia từ nhỏ đã phải học làm ăn buôn bán. Ngày mười lăm hàng tháng, trưởng bối sẽ kiểm tra kiến thức và năng lực của bọn họ. Ai ai trong phủ cũng biết đại thiếu gia không giỏi chuyện này, lần nào cũng bị hai cậu em dìm cho đến mức mất mặt, cứ tưởng tháng này xảy ra biến cố, đại thiếu gia có thể được miễn, ai ngờ nhị quản gia lại tìm tới tận nơi, rõ ràng là cố ý gây chuyện.

"Nhị quản gia đùa chắc, thiếu gia nhà ta còn đang dưỡng bệnh mà." Cẩm Lý hằn học nói.

Nhị quản gia khẽ cúi người: "Đại phu đều bảo đại thiếu gia đã khoẻ rồi. Nhị thiếu gia và tam thiếu gia cũng đã đến, đang đợi đại thiếu gia đấy."

Cẩm Lý đang định gắt lên thì từ trong viện vang ra một giọng nói nhẹ nhàng:

"Chờ ta làm gì vậy?"

Sắc mặt Cẩm Lý thay đổi hẳn, vội quay lại nháy mắt ra hiệu với Liễu Chẩm Thanh. Nhị quản gia liền chen vào, tươi cười giải thích lý do đến đây.

Cẩm Lý lập tức chắn trước mặt y: "Thiếu gia nhà ta bị mất trí nhớ, chắc lão gia không ép thiếu gia phải ra đó đâu. Để ta đi hỏi trước xem sao."

Nhị quản gia vẫn giữ nguyên vẻ mặt tươi cười nhưng trong bụng chẳng hề dễ chịu, đáp: "Thiếu gia từ nhỏ đã học mấy việc này, hẳn là in sâu vào tận xương rồi, biết đâu còn giúp thiếu gia nhớ lại được chuyện cũ."

Liễu Chẩm Thanh hơi nhướng mày: "Gia gia có ở đó không?"

"Dĩ nhiên là có ạ." Nhị quản gia đáp.

"Vậy thì đi thôi."

Nghe câu trả lời, nhị quản gia lập tức vui ra mặt, đi trước dẫn đường. Cẩm Lý thì lo lắng theo sát sau lưng, nhỏ giọng thì thầm: "Chủ tử, bọn họ rõ ràng muốn xem ngài mất mặt, sao lại đồng ý chứ!"

"Ồ? Vừa hay ta có chuyện muốn gặp gia gia." Liễu Chẩm Thanh ung dung đáp.

Cẩm Lý càng sốt ruột hơn: "Chủ tử à, gặp lúc nào chả được, sao lại chọn đúng lúc này? Đến trung sảnh rồi thì bị ép theo khuôn phép, các đại chưởng quầy trong thương hội Liễu gia đều ở đó, ngài mà..."

Liễu Chẩm Thanh nhíu mày: "Chẳng lẽ đến giờ họ mới biết đại thiếu gia ta đây chẳng biết gì mấy chuyện buôn bán? Ta cứ nói thẳng là không biết là được."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...