Chương 39: 39
Thân thể Liễu Chẩm Thanh bỗng cứng đờ, bất chợt ngẩng đầu nhìn sang Hoắc Phong Liệt. Hoắc Phong Liệt cũng đã chú ý tới phản ứng của y, liền duỗi tay đỡ lấy, ánh mắt lộ vẻ lo lắng dò hỏi.
Nhưng Liễu Chẩm Thanh vẫn hơi do dự một chút rồi mới thấp giọng nói: "Ta nhìn thấy một phó hội trưởng của một phân hội phía nam của Liễu gia, nếu ta nhớ không lầm thì ông ta có dính dáng đến đường vận chuyển đường sông." Nếu không phải năm xưa y tham gia buổi khảo hạch của gia tộc thì cũng chưa chắc nhận ra được người này.
Hoắc Phong Liệt cau mày: "Lương thực với bạc vụn đều cần vận chuyển."
Nội tâm Liễu Chẩm Thanh trầm hẳn xuống, xem ra trước cả khi chuyện vận chuyển thích khách vào kinh xảy ra, thương hội của Liễu gia đã bị dính vào không ít việc mờ ám rồi.
Quả nhiên, lão gia đã già, hai vị thúc thúc cũng chỉ là ếch ngồi đáy giếng, tranh giành chút lợi trước mắt mà chẳng ai chịu quản cho ra hồn việc thương hội, mới để người khác lợi dụng kẽ hở gây họa.
"Phải bắt." Liễu Chẩm Thanh hạ giọng, sắc mặt lạnh lẽo.
Liễu gia vốn chỉ dính dáng đến khoa cử, bởi vậy triều đình mới chỉ bắt người trong tộc. Còn thương hội thì can hệ quá rộng, hoàng đế nhất thời chưa ra tay, nhiều công việc vẫn đang vận hành, dù không có tổng hội trưởng thì vẫn còn hai phân hội trưởng giữ cục diện, không ngờ giờ lại bắt được một người ở đây.
Đang nói, yến tiệc phía dưới dường như cũng đến lúc hạ màn, mọi người uống đã thỏa thuê, giáo chủ vỗ tay một cái, đám thuộc hạ lập tức mở cửa, đẩy vào một tốp thiếu nữ mặc áo choàng trắng, che mặt bằng khăn mỏng, dáng vẻ thẫn thờ, khoảng mấy chục người. Trong không khí văng vẳng tiếng nức nở, nhưng cũng bị tiếng nhạc ầm ĩ át đi mất.
"Chư vị, mở to mắt nhìn cho kỹ, đây là mấy tiểu cô nương mới thu nhận, sạch sẽ vô cùng, đêm nay chúc chư vị chơi cho tận hứng."
"Giáo chủ, đừng để đến lúc lại có kẻ đòi chết đòi sống, máu me be bét thì khó coi lắm." Có người xen vào cười nói.
"Hà, ngươi không thích thì cũng có nhiều kẻ thích. Ta là ưa cứng đầu một chút, dây thừng với roi ta cũng đã chuẩn bị đâu vào đấy rồi."
"Yên tâm đi, các vị nhìn cho kỹ mấy đứa đang khóc ngoan ngoãn kia, đều là tự nguyện cả, không thì cũng đói chết thôi, chi bằng nghe lời còn hơn. Còn mấy đứa bị bịt miệng là dạng cứng đầu, cần được dạy dỗ thêm. Nếu không chịu nghe thì sau đó tính tiếp."
Giáo chủ vừa dứt lời, đám người bên dưới liền cười phá lên, xem ra đều đã chọn được con mồi vừa ý.
Dù Liễu Chẩm Thanh từng gặp không ít cảnh tàn ác, nhưng khi đối diện với loại hành vi chà đạp nữ nhân thế này, y vẫn thấy vô cùng ghê tởm. Tay đang được Hoắc Phong Liệt đỡ liền siết chặt lấy tay hắn, sức mạnh của sự phẫn nộ bộc phát trong từng đầu ngón tay.
Hoắc Phong Liệt liếc nhìn Liễu Chẩm Thanh, không nói gì. Chờ đến khi đám người bên dưới giải tán, hai người quyết định tạm thời chưa lấy chứng cứ ở đây, mà phải theo sát tên giáo chủ trước.
Bình luận