🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 38: 38

Hoắc Phong Liệt xưa nay không có hứng thú với nam nhân, trước kia nghe nói có kẻ muốn cưới mình, hắn từng thấy ghê tởm không chịu nổi.

Giờ lại nhào về phía y, đơn giản chỉ vì vẫn còn sót chút lý trí, không muốn ra tay với nữ nhân nên đành quay sang tấn công y vậy.

Cũng may hắn chỉ ở trong căn phòng ấy một lúc ngắn, chứ nếu lâu thêm chút nữa thì e rằng "gái chẳng tha, trai cũng chẳng buông" mất rồi.

"Bình tĩnh chút đi, Hoắc huynh." Liễu Chẩm Thanh đưa tay đẩy đầu hắn ra, cảm giác được hắn cũng đang liều mạng kháng lại bản năng, thân thể đã cứng đờ cả lại.

Y đang định lấy đan dược giải độc ra thì Hoắc Phong Liệt bất ngờ bật dậy, phóng vọt ra ngoài cửa.

Nữ tử đứng ngay cửa, tưởng lại bị nhằm vào, sợ tới mức chân mềm nhũn, nhưng kế đó Hoắc Phong Liệt chỉ sượt qua người nàng, tông cửa lao ra ngoài.

Liễu Chẩm Thanh xoay người bật dậy, y cũng bị tình cảnh này dọa cho giật mình, vội vã đuổi theo sau.

Vừa ra tới sân thì thấy Hoắc Phong Liệt đang đứng dưới ánh trăng, dường như cúi đầu ăn gì đó, cả người run lên từng chập, như đang cố chịu đựng.

Liễu Chẩm Thanh vừa định bước tới thì đã nghe hắn lên tiếng: "Đừng lại gần."

"Không phải, Hoắc huynh, ta có mang theo thuốc giải độc của phủ nhà huynh." Liễu Chẩm Thanh vội đáp.

Cơ thể Hoắc Phong Liệt khựng lại: "Ta đã uống thuốc giải rồi, không sao."

Thật ra thứ hắn uống không phải thuốc giải độc, mà là thuốc chữa bệnh cũ. Tình dược vừa rồi khiến cảm xúc bốc lên, huyết khí sôi trào, làm bệnh tái phát, buộc hắn phải uống thuốc kia để áp chế. Còn dược tính thì dựa vào nội lực có thể đẩy ra hết.

Liễu Chẩm Thanh nghe vậy thì thở phào nhẹ nhõm, cô gái đứng bên cạnh cũng như rút cạn sức, ngồi bệt xuống đất, nấc nở nho nhỏ.

Đúng lúc đó, trong phòng truyền ra tiếng động, dường như nam nhân hôn mê đã bị tác dược làm cho tỉnh lại lần nữa.

Liễu Chẩm Thanh lập tức quay lại kiểm tra, nhân lúc Hoắc Phong Liệt chưa vào thì tiến lên bắt mạch cho ông ta, sau đó khẽ thở dài, móc một viên thuốc giải trăm lượng đút vào miệng ông. Nếu không cứu, e là ông ta sẽ nghẹn chết mất.

Huống chi, y cũng nhận ra người này.

Năm xưa sau khi xử lý đám tham quan to đầu, y có chừa lại mấy kẻ chức nhỏ, xem như giữ lại chút giá trị, sau này còn nâng đỡ vài người, trong đó có ông ta.

Cớ sao bây giờ lại rơi vào cảnh bị người khác hạ độc như vậy?

Liễu Chẩm Thanh nghĩ mãi không ra, chỉ có thể chờ ông ta tỉnh lại rồi mới hỏi.

Lúc này, sau lưng truyền đến tiếng bước chân. Y ngoái đầu lại thì thấy Hoắc Phong Liệt khập khiễng bước vào, thân hình tuy vẫn vững vàng nhưng khi đối mặt, ánh mắt lại như muốn tránh né.

Liễu Chẩm Thanh cố nhịn cười, bày ra vẻ quan tâm hỏi han: "Hoắc huynh thấy đỡ chút nào chưa?"

Hoắc Phong Liệt cuối cùng cũng ngẩng đầu nhìn sang, nhưng vừa chạm tầm mắt với y thì ánh nhìn liền khựng lại, cả người sững ra, kế đó lại càng thêm lúng túng, vội cúi đầu xuống: "Xin lỗi, Liễu huynh, vừa rồi là ta thất lễ."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...