Chương 37: 37
Vừa vào tới thành, không còn cảnh náo nhiệt như những nơi họ từng ghé qua, người trên đường bước vội vã, gần như một phần ba cửa tiệm hai bên đều đóng cửa. Những khúc ngoặt, các ngõ nhỏ âm u, đâu đâu cũng bắt gặp dân chạy nạn nằm la liệt xin ăn, có người nằm im không động đậy. Thỉnh thoảng sẽ có quan binh đến đuổi, để tránh làm đường phố trông nhếch nhác.
Đường lớn đã vậy, những hẻm nhỏ thì càng không cần nói.
Họ mất một lúc lâu mới tìm được một khách điếm còn mở cửa. Khách điếm rất rộng, người đến trọ cũng không ít, phần nhiều là lữ khách đi từ phương Nam ra Bắc.
Họ hỏi giá cả, phòng thì còn tạm chấp nhận được, nhưng đồ ăn thức uống thì cao gấp mười lần so với mấy thành bên cạnh.
Thấy khách có vẻ ngạc nhiên, chưởng quầy cũng không lấy làm lạ, nói: "Hai vị, khách điếm chúng ta là tiệm lâu năm nhất ở đây, thật sự không thể lỗ vốn được, đúng không nào. Nhìn hai vị nho nhã có học, hẳn là hiểu nơi này quanh năm gặp tai ương, tiền lương thực cứu tế như muối bỏ bể, nên giá cả trong thành càng lúc càng tăng, đến mức dân chúng giờ ăn một bữa đã là tốt lắm rồi. Hiện tại bổn điếm vẫn còn buôn bán được coi như đã may mắn, không ít hàng quán bên ngoài đều phải đóng cửa rồi."
Chưởng quầy than thở với bộ dạng mặt mày rầu rĩ, xem ra nếu tình hình vẫn thế này thì chẳng mấy mà cửa tiệm của họ cũng không trụ nổi.
Hoắc Phong Liệt không nói nhiều, móc tiền đưa luôn.
Chưởng quầy lại không dám để hai người ngồi ăn cơm ở đại sảnh, sợ bị đám dân chạy nạn bên ngoài trông thấy, mấy kẻ đói quá phát rồ có thể liều mạng xông vào cướp, đến lúc đó loạn lên thì chẳng ai gánh nổi. Vậy nên bữa ăn sẽ do tiểu nhị mang thẳng lên phòng.
Vào tới phòng, mở cửa sổ ra là có thể nhìn thấy toàn cảnh con phố bên ngoài. Mặt trời chiều nghiêng về phía tây, lẽ ra cảnh sắc phải rất nên thơ, vậy mà ánh sáng trải trên phố giờ lại mang theo cảm giác thê lương nặng nề.
Liễu Chẩm Thanh khoanh chân ngồi bên bậu cửa, gương mặt thản nhiên nhìn xuống dưới, không rõ trong đầu đang nghĩ điều gì.
Bỗng nghe Hoắc Phong Liệt gọi một tiếng, y quay đầu lại, thấy hắn đang chỉ vào một vật treo trên tường.
Chú ý nhìn kỹ, thì ra là biểu tượng của Thiên Hữu Giáo, chỉ có điều bản này được làm công phu hơn, nhìn lướt qua chẳng khác gì một món đồ trang trí bình thường.
Chẳng bao lâu sau, tiểu nhị đã mang đồ ăn lên. Mấy món ở đây tuy chẳng tinh xảo như nơi khác, nhưng Hoắc Phong Liệt vẫn đặc biệt gọi cá cho Liễu Chẩm Thanh.
Thấy tiểu nhị ốm yếu gầy gò, Liễu Chẩm Thanh tò mò hỏi: "Tiểu nhị, bình thường ngươi cũng ăn không đủ no sao?"
Tiểu nhị giật thót, vội vã đáp: "Khách quan, tiểu nhân tuyệt không dám ăn vụng đồ của hai vị đâu ạ, khách điếm bọn tôi vẫn có phát cơm tháng đấy."
Hoắc Phong Liệt dĩ nhiên biết Liễu Chẩm Thanh hỏi ý khác, liền cất lời: "Tay ngươi run, giống như cả ngày chưa được ăn gì."
Bình luận