Chương 34: 34
Sau khi bàn giao xong công việc, Hoắc Phong Liệt đích thân đến quân doanh, sắp xếp lại toàn bộ Hoắc gia quân cùng đội cận vệ của mình.
Liễu Chẩm Thanh vốn tưởng hắn sẽ mang theo một đội ngũ áp tải, ai ngờ lại nhận được tin: chỉ có hai người bọn họ cùng nhau lên đường.
Tin này lập tức khiến toàn thân y nổi da gà.
Liễu Chẩm Thanh ngồi trong Tuyết Nhứ viện, thở dài thườn thượt. Hai đứa nhỏ dường như đã nghe tin y sắp đi, liền vội vàng chạy tới.
"Thúc thật sự phải đi sao? Chẳng phải chuyện của Liễu gia vẫn chưa điều tra xong ư? Cứ ở lại phủ tướng quân đợi tin chẳng phải tốt hơn sao?" Hoắc Vân Từ chu môi, giọng đầy bất mãn: "Thúc cũng đâu biết võ công, theo nhị thúc xuống phía nam tra án làm gì."
Liễu Chẩm Thanh bất đắc dĩ đáp: "Hay là ngươi đi khuyên nhủ nhị thúc của ngươi xem?"
Hoắc Vân Từ lập tức im bặt. Hoắc Vân Khiêm liền lên tiếng: "Nhị thúc sắp đặt như vậy hẳn là có lý do. Liễu thế thúc, bọn con đã chuẩn bị vài món đồ, mong có thể giúp ích cho thúc trên đường."
Nói xong liền mở tay nải vẫn ôm trong tay ra, bên trong là một đống đồ lỉnh kỉnh: có vũ khí, thuốc men, hộ giáp, sách vở và bản đồ - tất cả đều là vật quý giá hai đứa tự mình cất giữ.
Liễu Chẩm Thanh nhìn đống đồ, ánh mắt dịu lại, dừng ở đôi mắt trong veo sáng ngời của bọn nhỏ.
Tấm lòng hồn nhiên này, y sao có thể nhẫn tâm từ chối?
Dù sao y cũng là nghĩa phụ của bọn nhỏ, để chúng hiếu kính một chút cũng là hợp tình hợp lý.
Liễu Chẩm Thanh vừa nói không cần nhiều như vậy, vừa lựa chọn trong đống đồ. Tất nhiên không thể mang hết, nên chỉ chọn vài món hữu dụng.
Cuối cùng y chọn một con dao găm và một lọ đan giải độc.
Hai đứa nhỏ lập tức lộ vẻ hài lòng.
"Thúc đúng là có con mắt tinh tường. Con dao găm này là ta tốn rất nhiều công sức mới xin được đấy. Mỏng như cánh ve mà sắc bén như chém bùn, cực kỳ thích hợp với người tay trói gà không chặt như thúc dùng." Hoắc Vân Từ đắc ý nói.
Cái kiểu nói này... Liễu Chẩm Thanh rút dao ra khua thử mấy cái, lưỡi dao ánh bạc, phản chiếu bóng mình rõ mồn một, quả thật là hàng tốt.
"Liễu thế thúc, lọ giải độc này là do sư phụ của mẫu thân chúng con điều chế, có thể giải trăm loại độc, cực kỳ lợi hại. Trên thị trường một viên giá đến trăm lượng, trong này có năm viên. Nếu bị trúng độc thì cứ nuốt một viên là được." Hoắc Vân Khiêm nói.
Liễu Chẩm Thanh mở nắp bình ngửi thử, đúng là mùi của sư phụ thật, chỉ có điều... giá cả đã tăng ghê gớm rồi, trước kia đâu đắt đến vậy.
Hoắc Vân Từ cười: "Thế nào? Đều là thứ tốt đúng không?"
Liễu Chẩm Thanh gật đầu: "Ừm, đều đáng giá cả. Không dùng thì còn có thể bán đổi lấy tiền."
Hai đứa nhỏ trợn tròn mắt nhìn y.
Thấy y bật cười không ngừng, chúng cũng hiểu là lại bị y trêu. Nhưng không hiểu sao lại cảm thấy - chuyện đó hoàn toàn có thể là thật nếu là y.
Bình luận