🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 32: 32

Liễu Chẩm Thanh không đến mức khủng hoảng như ba người kia, nhưng trong lòng vẫn căng thẳng - dẫu sao cũng đã gây ra phiền toái.

Bởi hiện giờ Hoắc Phong Liệt không còn là Nhị Cẩu từng luôn theo bên cạnh y năm xưa.

Liễu Chẩm Thanh vội vã chắp tay hành lễ: "Hoắc tướng quân, xin thứ lỗi, tại hạ bất cẩn khiến cây liễu trong đình viện bị hư hại..."

Y còn chưa kịp dứt lời, từ xa đã vọng đến tiếng gọi gấp gáp của hai đứa nhỏ.

"Nhị thúc, thúc đừng giận, là chúng ta làm hỏng cây liễu!"

"Nhị thúc, tất cả là do con, nếu có phạt thì xin phạt mình con thôi."

Cặp long phượng thai nhanh chóng chạy đến, một đứa ôm lấy đùi, đứa kia bám vào tay áo, cùng tranh nhau thốt lên.

Điền bá cũng theo sau, ánh mắt phức tạp nhìn hai đứa nhỏ, muốn mở miệng nhưng cuối cùng vẫn lựa chọn im lặng, không vạch trần.

Liễu Chẩm Thanh thoáng ngẩn người, rồi trong lòng không khỏi dâng lên cảm động - bọn nhỏ cùng Điền bá rõ ràng là muốn gánh tội thay y, sợ Hoắc Phong Liệt sẽ truy cứu một người ngoài như y.

Trong lòng thấy ấm áp, nhưng y vẫn không thể làm ngơ.

Đã thấy có lỗi lắm rồi, giờ còn để người khác gánh thay thì không khỏi quá đáng, dù là Liễu Chẩm Thanh cũng không thể dày mặt đến mức đó.

"Hoắc tướng quân, là ta trèo cây, những cành liễu đó vì đỡ ta mới gãy, ta..."

Lời còn chưa nói hết, Hoắc Phong Liệt đã hơi cau mày, khiến lòng y lập tức căng lên.

Nhưng ngay sau đó, hắn lại trầm giọng hỏi: "Liễu công tử không bị thương chứ?"

Mọi người vẫn đang trong trạng thái nín thở chờ phản ứng: ??

Liễu Chẩm Thanh sững sờ trong giây lát, rồi lắc đầu đáp, trong lòng thoáng bối rối, thầm nghĩ đây là phản ứng gì? Chẳng lẽ mọi lời đồn đều là nói quá?

Hoắc Phong Liệt sau khi nghe xong còn như có như không liếc y từ đầu tới chân, đoạn nghiêm túc nói: "Liễu công tử nếu muốn leo cây, lần sau nên có người đứng trông chừng, tránh gặp chuyện không may."

Liễu Chẩm Thanh: ?? Là đang mỉa mai? Hay thật sự không có ý gì khác? Nhị Cẩu đúng là dễ tính như vậy à? Đã nói rồi, chỉ là cái cây liễu thôi mà, có cần căng thẳng thế không?

Y hoàn toàn không để ý thấy không khí xung quanh đã trở nên yên tĩnh một cách bất thường.

Ba huynh đệ tốt của Hoắc Phong Liệt đều ngầm hít một hơi, hoài nghi đầu óc hắn có vấn đề: không lẽ bị sốt? Hay vừa được thay người? Phản ứng này là sao?

Điền bá cũng hoài nghi bản thân có nghe nhầm, ở trong phủ lâu vậy, sao chưa từng thấy cảnh tượng thế này?

Hai đứa nhỏ cũng ngơ ra, nhưng dù sao trẻ con vẫn dễ thích ứng hơn, liền ngoan ngoãn kể lại đầu đuôi câu chuyện, không muốn để Liễu Chẩm Thanh một mình gánh trách nhiệm.

Dù biết y không việc gì, nhưng cả hai vẫn hơi sợ, lo lắng ngước nhìn nhị thúc.

Hoắc Phong Liệt gật đầu: "Biết rồi, lần sau chú ý hơn là được. Xuống đi."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...