Chương 31: 31
Thật ra, mọi chuyện đều bắt đầu từ một sự cố ngoài ý muốn. Dù sao, lúc này mạng nhỏ của y vẫn hoàn toàn nằm trong tay Hoắc Phong Liệt, y lại càng không muốn để hắn nảy sinh bất kỳ hoài nghi nào. Vì vậy, y hiểu rõ - làm ít thì sai ít.
Khi ấy, ba người đều có chút mệt. Liễu Chẩm Thanh tựa lưng vào hành lang gỗ trong đình viện, lười biếng đón nắng; Hoắc Vân Từ vác trường thương ra bên thác nước luyện chiêu; còn Hoắc Vân Khiêm thì ngồi ngay bên cạnh y, trải ra bản đồ các huyệt vị dùng trong châm cứu, chăm chú nghiên cứu.
Liễu Chẩm Thanh nghiêng đầu nhìn, thấy Hoắc Vân Khiêm bắt đầu đối chiếu bản đồ để thử châm lên người mình, không khỏi bật cười nhẹ.
......
Năm ấy, bọn họ cũng bắt đầu học y vào tầm tuổi này. Y là lính mới nhập môn, còn Lê Tinh Nhược đã được dạy từ trước. Khi lão sư giảng dạy, ngoài việc tự thử châm cứu trên người, họ còn phải tìm "đối tượng" để luyện tay nghề.
Người đầu tiên tình nguyện làm vật thí nghiệm đương nhiên là Hoắc Phi Hàn - nhưng đã bị Tinh Nhược giành mất. Còn Liễu Chẩm Thanh chỉ có thể dựa vào vẻ ngoài bảnh bao và miệng lưỡi dẻo như đường mật để đi... dụ dỗ những người khác trong viện Thái học hỗ trợ. Nhưng kỹ thuật của y non kém, bạn học bị châm một lần là chạy mất dép.
Chỉ có Nhị Cẩu - người mỗi lần đến thăm lại ngồi yên làm chuột bạch cho y luyện tay. Liễu Chẩm Thanh vẫn còn nhớ, đã không ít lần châm đau đến mức thằng bé rơm rớm nước mắt, vậy mà vẫn kiên nhẫn ngẩng mặt lên nói: "Không sao." Mãi đến một lần, y vô ý đâm khiến cậu nhóc sùi bọt mép - dọa y hoảng hồn bỏ cuộc, sau đó còn bị lão sư ghét bỏ trách mắng một trận ra trò.
Có lẽ từ khoảnh khắc đó, lão sư đã nhận ra bản thân bị y "lừa vào cửa". Nếu không nhờ y chế ra một bộ "dụng cụ y học" mô phỏng kiểu cổ để dỗ dành lão, thì có khi lão đã giận đến mức thổ huyết. Giờ nghĩ lại, Liễu Chẩm Thanh chỉ còn biết dở khóc dở cười.
......
"Hoắc phu nhân dạy ngươi từ sớm như vậy sao?" Liễu Chẩm Thanh xoay mặt lại hỏi, giọng mang theo chút tò mò.
Hoắc Vân Khiêm thoáng khựng lại, sắc mặt có chút mất tự nhiên, ánh mắt đen nhánh khẽ dao động: "Không... Ta chỉ xem chơi thôi, thấy chán nên lấy ra xem đại."
Liễu Chẩm Thanh hơi bất ngờ: "Chỉ xem chơi mà đã giỏi đến vậy? Thủ pháp, lực đạo, vị trí đều rất chuẩn xác."
Hoắc Vân Khiêm ngẩn người, ngước lên: "Thúc... sao thúc lại biết?"
"Ờ thì... bệnh lâu ngày cũng thành lang y, lúc trước ta nhìn quen rồi." Y cười lảng sang chuyện khác, rồi dịu giọng nói tiếp: "Ngươi rất có thiên phú đấy. Nếu chuyên tâm học hành, sau này không chừng sẽ vượt qua cả thầy. Đến lúc ấy, Hoắc gia các ngươi chẳng phải có thêm một thần y nữa sao?"
Hoắc Vân Khiêm ngơ ngác, hai mắt mở lớn, mặt hơi ửng hồng, như vừa bị nói trúng điều gì khiến bản thân thấy bối rối: "Thúc... thật nghĩ vậy sao?"
Liễu Chẩm Thanh gật đầu mỉm cười.
Hoắc Vân Khiêm mím môi một lúc, rồi nói chậm rãi: "Mọi người đều cho rằng ta sẽ giống phụ thân, cưỡi ngựa, cầm thương, lên chiến trường chém giết. Đó mới là việc nhi tử Hoắc gia nên làm..."
Bình luận