Chương 30: 30
Thấy Liễu Chẩm Thanh nói những lời kia với vẻ mặt vô cùng thản nhiên, Hoắc Vân Từ và Hoắc Vân Khiêm mới dần tin y thật sự không để tâm đến chuyện tình cảm với nhị thúc bọn họ nữa. Dù vậy, trong lòng vẫn còn bực — người lớn mà lại đi trêu đùa trẻ nhỏ, đúng là không đứng đắn chút nào.
Nhưng xét cho cùng, vì có Liễu Chẩm Thanh ở đây, nhị thúc đã đặc cách miễn lệnh cấm túc, cho phép hai đứa tự do đi lại trong khuôn viên phủ, có vẻ như muốn chúng thay mình chiêu đãi khách. Nghĩ vậy, hai đứa nhỏ đành "tiểu nhân không chấp đại nhân", coi như bỏ qua một lần.
Liễu Chẩm Thanh nói đúng — cả hai đều được dạy dỗ nghiêm chỉnh, rất nhanh đã bình ổn lại cảm xúc, không còn giận dỗi thật sự. Nhưng điểm lạ là... hai đứa lại rất thích hóng chuyện, chẳng rõ là học từ ai. Năm đó Hoắc Phi Hàn và Lê Tinh Nhược cũng không hiếu kỳ đến mức này.
Chẳng bao lâu sau, cả hai lại bắt đầu bàn luận chuyện cũ — vụ giải trừ hôn ước của Liễu Chẩm Thanh. Logic của chúng thật ra cũng không sai: nếu đã mất trí nhớ, lại chẳng còn thích nhị thúc nữa, thì theo lý, việc giải trừ hôn ước trước đó phải là không cần thiết mới đúng.
"Sao lại không nên?" Liễu Chẩm Thanh gắp một miếng đồ ăn, giọng điệu không nhanh không chậm, "Chính là... do bát tự không hợp. Từ sau khi đính hôn, ta gặp không ít tai ương, nên mới buộc phải giải trừ."
"Điêu. Người ta thường lấy bát tự không hợp làm lý do giả để từ hôn mà." Hoắc Vân Từ nói thẳng.
"Hơn nữa hình như chuyện giải trừ ấy cũng chẳng mang lại điều gì tốt đẹp cho cả hai bên." Hoắc Vân Khiêm phụ họa thêm.
Liễu Chẩm Thanh ngẩn người nhìn hai đứa, không khỏi nhớ lại quá khứ. Khi ấy, không phải cũng chính là Lê Tinh Nhược chủ động yêu cầu giải trừ hôn ước đó sao? Mà lý do... cũng chính là "bát tự không hợp".
Đó là một câu chuyện kỳ lạ — một mối hôn ước gượng ép, cuối cùng lại trở thành khúc dạo đầu cho một mối nhân duyên khác.
Lúc đó, Liễu Chẩm Thanh và Lê Tinh Nhược mới biết giữa hai người còn có hôn ước. Y không phải kẻ mù quáng, dĩ nhiên sớm nhận ra Hoắc Phi Hàn đã dành tình cảm cho Lê Tinh Nhược từ lâu. Y đâu phải loại người thích tranh đoạt.
Còn nhớ ngày đó, Lê Tinh Nhược túm lấy cổ áo y, giận dữ nói: "Ngươi mau nghĩ cách đi! Đều tại ngươi nên huynh ấy mới không chịu nhận lời ta."
Liễu Chẩm Thanh khi ấy thật lòng thấy vui. Hai người họ có thể thành đôi là chuyện tốt. Về phần mình, y không muốn bị ràng buộc bởi một mối hôn sự mà chính y cũng chẳng mấy mặn mà, nhất là với một người sư muội tính tình táo bạo như vậy.
Thế mà miệng vẫn không nhịn được trêu một câu: "Chuyện của hai người các ngươi, kéo ta vào làm gì. Hơn nữa... gả cho ta thì có gì không ổn? Ngươi khinh thường ta đến thế sao?"
"Ngươi còn đẹp hơn ta ấy chứ. Như ngươi thì nên là người để người khác cưới về." Lê Tinh Nhược bực mình đáp.
Tuy là lời khen, nhưng nghe xong Liễu Chẩm Thanh lại thấy tức. Nhưng y hiểu tính nàng — trêu một câu thì được, trêu thêm câu nữa thì sẽ bị đánh. Cuối cùng, y lựa cách an toàn: giả bệnh liên tục, rồi tự đưa ra lý do "bát tự không hợp" để kết thúc mọi chuyện. Trưởng bối hai bên cũng ngầm hiểu, xem như thể diện đôi bên đều được giữ.
Bình luận