Chương 3: 3
Nói là anh em họ hàng xa chứ thật ra Liễu Chẩm Thanh thực sự không hề quen biết nhánh bên Liễu Tiêu Trúc, chỉ là lúc trước y từng nghe tổ phụ nhắc tới thôi.
Thông qua lời phổ cập kiến thức của quản gia Phúc Lộc cùng tiểu đồng theo hầu là Cẩm Lý, Liễu Chẩm Thanh xem như hiểu rõ mối liên hệ giữa hai nhà.
Phải kể tới chuyện xảy ra từ mấy trăm năm trước, khi hai bên vốn là cùng một gia tộc. Nghe nói tổ tiên nhà họ Liễu chẳng những có vương gia mà còn có hoàng phi, thậm chí là bên ngoại của vị hoàng hậu duy nhất từng là nam nhân trong lịch sử triều đại Đại Chu của họ Nguyên. Đó là thời kỳ huy hoàng cường thịnh nhất của Đại Chu, được các nước láng giềng xưng tụng là Thiên quốc Vĩnh Hằng, trở thành một truyền thuyết trong lịch sử, mà nhà họ Liễu khi đó cũng đạt tới đỉnh cao danh vọng.
Nhưng theo dòng chảy của thời gian, triều đình và dòng tộc đều dần suy yếu, thậm chí bắt đầu xuống dốc, mâu thuẫn trong tộc ngày càng gay gắt, cuối cùng chia rẽ thành nhiều nhánh.
Một nhánh ở lại kinh thành, người trong nhà ngày một ít đi, đến đời tổ phụ của Liễu Chẩm Thanh vẫn còn được phong làm Thọ An Hầu, sau này lại đến lượt y trở thành vị gian thần khét tiếng một thời, rồi nhà họ Liễu hoàn toàn bị chặt đứt gốc rễ. Một nhánh khác thì dời về Giang Nam, quản lý thương hội tổ tiên để lại, chuyên buôn bán qua đường thủy. Vì đã sớm đoạn tuyệt quan hệ nên sau này cũng không bị dính dáng đến tai họa do Liễu Chẩm Thanh gây ra. Về sau, nhờ nhiều lần hiến tài sản cho quốc khố, lại rộng lượng cứu trợ dân nghèo, còn không ít lần chi viện quân lương cho Hoắc gia quân, nên được tân đế khen ngợi, ban cho danh phận thương gia làm việc cho triều đình, được phép quay về kinh thành sinh sống. Cũng xem như giữ lại được chút danh dự cho tổ tiên nhà họ Liễu.
Việc đó trở thành ngoại lệ duy nhất cho nhà họ Liễu ở kinh thành. Tuy trùng họ với đại gian thần Liễu Chẩm Thanh, nhưng thiên hạ không đến mức giận cá chém thớt, chối bỏ cả họ hàng.
Trong mắt Liễu Chẩm Thanh, gia chủ Liễu gia bây giờ quả thực là người thông minh, biết thế nào là nắm bắt lòng người để tạo thế, lợi dụng lúc Đại Chu đang trong thời điểm yếu kém nhất để đưa ra sự trợ giúp lớn lao nhất. Nhờ đó mà giúp dòng họ giữ được chỗ đứng vững vàng, tránh khỏi liên lụy do chính y gây ra.
Có lẽ những ánh mắt kỳ lạ của người Hoắc gia quân đều bắt nguồn từ mâu thuẫn này.
Số phận của Liễu Tiêu Trúc cũng chẳng khá hơn y là mấy, đều mất cha mẹ từ sớm, sống cùng tổ phụ. Chẳng qua là trước kia trong phủ Hầu gia, ngoài y ra không còn ai thân thích, lại thêm bản thân y từ nhỏ đã... nói sao nhỉ... nổi bật một cách chói lòa. Trong khi đó Liễu Tiêu Trúc lại có hai vị thúc thúc và mấy người anh em họ, từ bé đã say mê rong chơi cùng vàng bạc châu báu, chẳng thèm học hành cũng không biết buôn bán, tóm lại là vô cùng tầm thường.
Người làm nghề buôn bán thì không có tước vị, trọng tiền bạc và lợi ích, đương nhiên không muốn có thêm một người đến chia phần. Nhất là một thằng cháu suốt ngày chỉ biết tiêu xài như rác rưởi thế kia, mối quan hệ giữa họ phải nói là vừa rối vừa mệt.
Bình luận