Chương 29: 29
"Nào Nhị Cẩu, gọi Khê Đình ca ca!"
"Khê Đình ca ca."
"Ôi, ngoan quá."
Liễu Khê Đình là tên của Liễu Chẩm Thanh ở hiện đại, nay đã xuyên đến thế giới này, đương nhiên không thể dùng tiếp cái tên ấy. Cũng may lão hầu gia vốn không phải người quá câu nệ, khi Liễu Chẩm Thanh muốn tự chọn tên tự cho mình, ông liền đồng ý. Vậy nên từ nhỏ, y đã nói tên tự sau này của mình sẽ là Khê Đình. Y dạy người khác gọi mình là Khê Đình ca ca, cũng coi như tưởng niệm cho kiếp trước.
Có một lần, lâu lắm không gặp Nhị Cẩu, đang định mở miệng chào hỏi thì bỗng nghe hắn gọi một tiếng "Thanh ca".
Vẻ mặt Liễu Chẩm Thanh đầy dấu chấm hỏi: tại sao lại đổi cách gọi rồi?
Hỏi Nhị Cẩu thì hắn chỉ nói: muốn sửa, vì gọi Thanh ca nghe hay hơn.
Hỏi Hoắc Phi Hàn thì được biết, lúc trước nghe thấy mấy cô nương thân thiết với Liễu Chẩm Thanh đều gọi "Khê Đình ca ca", Nhị Cẩu thấy không vui.
Liễu Chẩm Thanh lập tức hiểu ra — một nhóc con nam tử hán chính hiệu, sao có thể không biết xấu hổ gọi người ta giống như mấy bé gái? Rất không nam tính.
Hoắc Phi Hàn cũng đồng tình như vậy, còn nói gọi một cái tên mềm mại thế chẳng tốt chút nào.
Thế là y đành tiếp nhận cách gọi mới — Thanh ca. Nghe cũng dễ chịu. Chỉ là mãi về sau y mới phát hiện, dường như... chỉ có một mình Nhị Cẩu gọi y như thế.
Từng có lần, y gặp một cô nương nhỏ tuổi gọi mình là Thanh ca, vừa gọi xong mặt liền đỏ bừng rồi chạy biến, còn Lê Tinh Nhược thì ném cho y một ánh mắt cực kỳ khinh thường.
Liễu Chẩm Thanh vẻ mặt vô tội: gọi vậy chẳng phải nghe thân mật hơn Khê Đình ca ca sao?
Lê Tinh Nhược thản nhiên buông một câu đầy ẩn ý: "Vậy sao? Tình ca ca*?"
(* Chữ Đình [亭] trong Khê Đình âm đọc gần giống với chữ Tình [情] trong tình cảm, tình yêu)
Liễu Chẩm Thanh lập tức giật mình phản ứng lại, từ đó về sau không dám để nữ hài tử gọi mình như vậy nữa, dễ gây hiểu nhầm lắm.
Vì vậy mà sau này, rốt cuộc cũng chỉ còn mỗi Nhị Cẩu là gọi y là Thanh ca.
Ngủ một giấc tỉnh dậy, giữa lúc hoảng hốt mơ hồ, Liễu Chẩm Thanh như nghe thấy ai đó đang liên tục gọi mình là "Thanh ca", mồ hôi lạnh túa ra khắp người. Đợi tỉnh táo hẳn lại mới phát hiện, đúng thật là có người đang gọi y... nhưng là gọi: "Liễu thế thúc."
Liễu Chẩm Thanh mở mắt, quay đầu nhìn sang, thấy hai đứa nhỏ đang đứng bên mép giường nhìn chằm chằm vào y. Y giật mình, lồm cồm bò dậy, ôm chặt lấy vật gì đó trước ngực — thì ra là... một cái gối.
Sau một hồi mắt to trừng mắt nhỏ, Liễu Chẩm Thanh đau đầu nói: "Hai đứa... Hoắc thiếu gia thì thôi đi, sao Hoắc tiểu thư lại có thể tự tiện vào đây vậy?"
Hoắc Vân Từ bĩu môi nói: "Giờ mặt trời đã lên cao rồi, bọn ta đứng ngoài cửa đợi lâu ơi là lâu, gọi thế nào cũng không thấy thế thúc đáp lại, còn tưởng ngươi xảy ra chuyện gì rồi."
Bình luận