Chương 27: 27
Đến khi ba người chạy tới thư phòng, chỉ thấy hộp gấm đã vỡ vụn dưới đất, Hoắc Phong Liệt đang đứng đó, tay siết chặt một tờ giấy, đầu rũ thấp, dáng vẻ mờ mịt như thể đã bị rút cạn toàn bộ sức lực.
"Nhị thúc?"
"Tướng quân?"
Ba người vừa cất tiếng gọi, ngoài cửa đã vang lên giọng của Điền quản gia.
"Nhị gia, Tần đại nhân sai người tới báo tin khẩn. Hiện Cẩm Y Vệ đang tróc nã Hoàng thương Liễu gia, nghe nói nhà họ bị nghi dính líu tới việc tiếp tay gian lận khoa cử, có lệnh bắt hết người trong phủ giải vào thiên lao. Tần đại nhân hỏi ngài có muốn nhúng tay vào chuyện của Liễu Tiêu Trúc công tử không?"
"Cái gì? Liễu thế thúc bị bắt à?" Hoắc Vân Từ và Hoắc Vân Khiêm đồng loạt kinh ngạc, ánh mắt lập tức nhìn sang Mạc Kỳ, người vừa đưa Liễu Chẩm Thanh rời đi chưa bao lâu.
Mạc Kỳ sắc mặt khó coi: "Việc này... e rằng xe ngựa của Liễu công tử vẫn còn ở cửa đông..."
Câu nói còn chưa dứt, một luồng gió lướt qua trước mắt, Hoắc Phong Liệt đã phóng ra ngoài, vạt áo xoay nghiêng tránh qua Điền quản gia.
"Nhị gia, ngài..." Điền quản gia còn chưa kịp hỏi thì Hoắc Phong Liệt đã ngẩng đầu.
Chỉ trong khoảnh khắc đó, sắc mặt ông tái đi. Ông thấy rõ đôi mắt hẹp dài lạnh băng kia hiện lên sắc đỏ tươi như máu, dưới xương quai xanh thấp thoáng mảng vân màu xanh nâu lạ lẫm.
Nhưng chưa kịp suy nghĩ, Hoắc Phong Liệt đã thi triển khinh công, vọt thẳng khỏi đình viện.
"Không ổn, bệnh cũ của Nhị gia tái phát rồi! Mạc phó tướng, mau đuổi theo!"
Phía trước cổng thành phía đông, đám đông bắt đầu xôn xao hỗn loạn.
Bên trong xe ngựa, Liễu Chẩm Thanh cùng Cẩm Lý đang chơi trò chơi. Cẩm Lý thua, hình phạt là bị xoay vài vòng, lấy may cho chuyến đi. Thế nhưng tiếng ồn bên ngoài lại không ngừng cắt ngang trò chơi.
Cẩm Lý ló đầu ra nhìn, lập tức rụt lại: "Chủ tử, hình như cổng thành sắp bị đóng lại thì phải?"
Liễu Chẩm Thanh xốc mành xe, chau mày.
Từ xa nhìn lại, thị vệ bắt đầu ra đông hơn, từng tốp người bị xua đuổi, hàng lối được lập ra, rõ ràng là đang chuẩn bị phong tỏa cổng thành.
Đã xảy ra chuyện gì?
Đúng lúc ấy, y nhìn thấy Mạc Kỳ – người đã dẫn mình đến đây – đang nói chuyện với một kẻ mặc phục trang Cẩm Y Vệ.
Không bao lâu, thị vệ kia chỉ về phía họ, Cẩm Y Vệ lập tức vung tay ra lệnh. Cả đội ngũ xoay người, nhanh chóng áp sát xe ngựa.
Bị Cẩm Y Vệ để mắt tuyệt không phải chuyện tốt lành, huống chi động tĩnh lại lớn như thế. Rất có khả năng là tới để bắt người.
Ánh mắt Liễu Chẩm Thanh híp lại, chưa rõ tình hình thì phải lo thoát thân trước. Y hạ giọng ra lệnh: "Mau rời khỏi xe, chia nhau mà đi, đừng ngẩng đầu, trở về Liễu phủ chờ tin."
Không đợi mọi người phản ứng, y kéo Cẩm Lý nhảy xuống xe, lẩn vào đám đông, luồn mình vào một con hẻm nhỏ.
Cẩm Lý còn đang ngơ ngác, những người khác cũng chưa kịp hiểu chuyện, kết quả đều bị Cẩm Y Vệ bắt lại.
Bình luận