🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 25: 25

Vinh Thế Minh hoảng hồn, mắt trừng lớn nhìn mũi tên nhọn hoắt lao thẳng về phía mình, gan có to mấy thì cũng phải bỏ chạy theo bản năng.

Lần này, quả táo đặt trên cánh tay gã đã rơi xuống.

Mũi tên cũng đâm đúng vị trí vừa bị gã rụt tay lại, tuy không trúng yếu huyệt nhưng vẫn xé rách vạt áo, kéo theo một vệt máu mỏng.

Nếu không né đi kịp, tay gã đã sớm bị mũi tên xuyên thủng rồi. Sắc mặt Vinh Thế Minh trắng bệch, gã ôm lấy cánh tay, cả người run lên không kiềm được – đây là lần đầu tiên gã bị thương bởi cung tiễn.

Xung quanh lập tức rộ lên tiếng kinh hô, ngay cả trưởng công chúa cũng đứng bật dậy, vội lớn tiếng gọi người mang đại phu tới, đồng thời nghiêm lệnh truy xét thủ lĩnh thị vệ.

Thủ lĩnh thị vệ mặt xám như tro, quỳ rạp xuống đất hô lớn: "Điện hạ, oan cho nô tài! Vừa rồi là Liễu công tử bảo Hoắc tướng quân nhìn nô tài, nô tài bị quấy nhiễu nên mới sơ sẩy... nô tài..."

Vinh Thế Minh đang được đỡ đi thì nghe thấy vậy, sắc mặt tái mét lập tức đỏ bừng vì giận, gã hất tay người đỡ, định lao về phía Liễu Chẩm Thanh nhưng vừa ngẩng đầu lại bắt gặp Hoắc Phong Liệt đang đứng sát bên y, lập tức cứng đờ cả người.

"Liễu công tử, giải thích đi!" Trưởng công chúa gằn giọng, lửa giận hiện rõ trong mắt.

Liễu Chẩm Thanh vô tội đáp: "Ta chỉ muốn Hoắc tướng quân nhìn kỹ dáng bắn tên của thị vệ thôi mà. Khoảng cách gần thế này, lực đạo không lớn, lại rất chuẩn, nhất định là có chỗ đáng để học hỏi, nên ta mới nhờ tướng quân xem qua một chút."

Hoắc Phong Liệt lạnh nhạt tiếp lời: "Đã nhìn. Không có gì đáng để học."

Câu trả lời này khiến sắc mặt trưởng công chúa và Vinh Thế Minh càng thêm khó coi, cả hai bắt đầu thở hổn hển vì giận.

Bạch Tố không nhịn được châm chọc: "Sợ thua cũng không cần tìm cái cớ vô lý như thế chứ. Nếu các ngươi cho rằng kỹ thuật bắn cung bên mình không thích hợp để người khác nhìn thì thôi, bảo đám người kia giải tán đi, chứ lẽ nào ánh mắt của Hoắc tướng quân còn mang theo nội lực, nhìn một cái cũng khiến người ta bị thương sao?"

"Nếu thấy không công bằng thì lát nữa cứ phái người nhìn chằm chằm Hoắc tướng quân đi? Ta không ngại đâu."

Liễu Chẩm Thanh khéo léo ra vẻ mình chỉ là đóa hoa trắng yếu đuối bị oan ức, khiến trưởng công chúa nhất thời không sao tiếp tục truy cứu, đành hậm hực nuốt giận.

"Được, bổn cung cũng muốn xem thử Hoắc tướng quân và Liễu công tử có làm được mấy cái!"

Liễu Chẩm Thanh thi lễ với Hoắc Phong Liệt, sau đó bị hai vị huynh đệ trong phủ kéo ra sau gốc cây, vừa đi vừa ríu rít dặn dò, nào là phải giữ bình tĩnh, nào là đứng yên đừng run. Dù gì cũng không ai thật sự tin y có thể bình tĩnh được – nhưng giờ chỉ cần kiên trì chịu hai mũi tên là xong, áp lực xem ra đã nhẹ đi không ít.

Hạ nhân định lên giúp đặt táo lên người, nhưng Liễu Chẩm Thanh lại chọn chỗ đứng kỹ càng, tự điều chỉnh tư thế, lăn qua lộn lại không yên, nhìn thế nào cũng thấy không đáng tin.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...