Chương 24: 24
Tất cả ánh mắt đều dồn về phía sau lớp màn lụa, nhưng không một ai dám bước lên cắt ngang. Ngay khi Bạch Tố định cất lời, Hoắc Phong Liệt dường như chợt bừng tỉnh, lập tức buông cổ tay Liễu Chẩm Thanh ra.
Dẫu vậy, trên cổ tay trắng ngần của y vẫn còn hằn dấu ngón tay rõ ràng, đủ thấy vừa rồi Hoắc Phong Liệt đã mạnh tay đến mức nào.
Một tiếng "xin lỗi" trầm thấp vang lên từ miệng hắn khiến trong lòng Liễu Chẩm Thanh càng thêm bất an.
Tâm trí y quay cuồng vô vàn suy tính, để đề phòng mọi khả năng, chi bằng cứ chủ động nhận lỗi trước, giả vờ sợ hãi để đánh tan mọi nghi ngờ.
Sắc mặt căng thẳng, Liễu Chẩm Thanh khẽ ngẩng đầu, vào vai một kẻ hoảng hốt bất an một cách hoàn hảo, dáng vẻ như thể chỉ muốn lập tức quỳ xuống: "Hoắc tướng quân, xin lỗi, ta... sau này sẽ không bao giờ chạm vào nó nữa. Vừa rồi ta không cố ý, chỉ là thấy Bạch công tử đang chơi, tưởng rằng không sao cả nên mới..."
Thấy Liễu Chẩm Thanh lúng túng giải thích, Bạch Tố liền xen vào: "Không sao, không sao, Chiến Uyên..."
Hoắc Phong Liệt thoáng sững người, đối diện vẻ cúi đầu nhận tội của y, hắn hơi cau mày, nói: "Là ta thất lễ. Liễu công tử đi đi thôi, lời hứa ban nãy vẫn giữ nguyên, ngươi cứ yên tâm."
Ý tứ rất rõ ràng: Nếu Vinh Thế Minh tiếp tục gây khó dễ, hắn vẫn sẽ ra tay giúp đỡ.
"Đa tạ Hoắc tướng quân, đa tạ!" Liễu Chẩm Thanh tranh thủ diễn thêm một màn mang ơn sâu sắc.
Có điều Hoắc Phong Liệt chẳng muốn nhìn thêm, chỉ phất tay ra hiệu cho y rời đi.
"Sao lại như vậy?" Bạch Tố nhíu mày nhìn Hoắc Phong Liệt, "Phản ứng mạnh như thế không giống ngươi. Dù gì Liễu công tử cũng đâu có ý khiêu khích, chỉ là hành động vô tình mà thôi."
"Không có gì. Chỉ là chưa từng gặp ai xoay rubik bằng một tay, có chút bất ngờ." Hoắc Phong Liệt điềm tĩnh trả lời.
Bạch Tố thoáng sửng sốt, tuy cảm thấy có chút gượng gạo nhưng chỉ biết lắc đầu: "Đại ca ta vẫn luôn xoay một tay, rất nhiều người thấy thế là ngầu lắm."
"Vậy à?"
"Hơn nữa, xoay một tay thì đã sao? Trêu ngươi, chọc ngươi chắc? Dù khi nhỏ ngươi không chơi cùng bọn ta, nhưng ta nhớ rõ ngươi cũng rất giỏi, thời đó ngươi là người giỏi nhất, ngay cả giải ngược cũng được. Chẳng lẽ chưa từng thử chơi bằng một tay à?" Bạch Tố tỏ ra khó hiểu.
Hoắc Phong Liệt chỉ khẽ lắc đầu, Bạch Tố càng cảm thấy hắn có gì đó lạ thường.
Thật ra thì xoay một tay chẳng có gì quá ghê gớm, nhưng thói quen dùng tay của mỗi người lại khác biệt. Cách cầm, hướng xoay, bắt đầu từ tầng nào, từ trong ra hay ngoài vào, tất cả đều có thể nói lên điều gì đó. Những điểm ấy rất ít người để ý.
Nhưng Liễu Tiêu Trúc lại...
Là trùng hợp, hay là...
"Cung tiễn? Muốn đấu võ thật sao?" Bạch Tố lên tiếng, ánh mắt đầy nghi vấn.
Hoắc Phong Liệt cau mày, thần sắc thoáng ngập ngừng, rồi ánh nhìn sắc lạnh lại dõi về phía một người ở xa.
Bên kia, Liễu Chẩm Thanh nhìn thấy hạ nhân mang cung tên đến thì mặt mày hoang mang, y hoàn toàn không biết bắn cung. Khi còn học ở viện Thái Học, đã từng khiến sư phụ dạy võ tức đến mù mắt. Về sau được Hoắc Phi Hàn huấn luyện rất lâu mà vẫn dậm chân tại chỗ. Lê Tinh Nhược thậm chí còn giỏi hơn y, suốt ngày cười nhạo y, bảo rằng Nhị Cẩu học có ba ngày thôi mà đã bắn trúng còn hơn y.
Bình luận