Chương 23: 23
Chỉ một khối rubik cũng đủ khiến Hoắc Phong Liệt nổi giận, có điều không ai rõ cơn thịnh nộ ấy rốt cuộc nhằm vào ai.
Mọi người ở đây phần lớn đều cho rằng, mục tiêu chính là người Liễu gia.
Hai đệ đệ đã run lẩy bẩy như sắp đứng không vững, ngay cả Liễu Chẩm Thanh cũng không khỏi trầm mặt, trong lòng lại một lần nữa phải cân nhắc đến khả năng tệ nhất.
Lẽ nào... Nhị Cẩu thật sự căm hận y đến thế?
Vinh Thế Minh thì tỏ ra hơi bất mãn, tuy thấy Hoắc Phong Liệt giận dữ cũng hợp tình hợp lý, nhưng việc ném vỡ đồ như thế thì có hơi quá, trò chơi chưa kết thúc đã mất cả sân. Song khi gã quay đầu định trừng mắt thì thân thể lập tức cứng đờ.
Hoắc Phong Liệt đang nhìn gã... rõ ràng là đang nhìn gã, đôi mắt đen lạnh lẽo kia như đang nhìn một cái xác chưa chôn.
Chân Vinh Thế Minh mềm nhũn, phải vịn lấy bàn phía trước mới đứng vững được.
Trưởng công chúa lúc này cũng đã định thần, lập tức nổi giận, đứng bật dậy nói: "Hoắc tướng quân, sao có thể tuỳ tiện ra tay trong phủ của bổn cung? Nếu làm thương người của bổn cung thì ngươi định xử lý thế nào?"
"Chỉ là nhất thời trượt tay, mong điện hạ thứ lỗi." Hoắc Phong Liệt lạnh nhạt đáp, giọng đều đều, ánh mắt sắc như dao, khiến không ai dám nhìn thẳng.
"Ngươi!"
Trưởng công chúa còn đang bực tức thì đã thấy Bạch Tố bước chậm rãi ra từ đám đông, cúi người nhặt lấy khối rubik bằng ngọc kia lên.
"Điện hạ, chỉ là Hoắc tướng quân thấy đồ quen mắt nên nhất thời xúc động thôi." Bạch Tố nói, đồng thời bắt đầu xoay khối rubik trong tay.
Cả đám người sững sờ, theo lý thì... Bạch Tố hẳn cũng không nên thích món đồ chơi đó mới phải.
Nhưng rubik trong tay y dưới tiếng "cạch cạch" thanh thoát rất nhanh đã được xoay về trạng thái ban đầu, động tác nhẹ nhàng như nước chảy mây trôi.
Không ai dám thở mạnh. Người khác thì không dám chơi, chứ chính chủ thì chẳng ai dám cản.
"Ai chà, không để ý đã giải xong rồi, xem ra không thể tiếp tục tỉ thí nữa rồi, không bằng... huỷ kèo đi, giữ hoà khí là hơn." Bạch Tố mỉm cười lịch thiệp, bộ dạng hoàn toàn như muốn cho qua chuyện.
Còn lúc này, Vinh Thế Minh rốt cuộc cũng ngộ ra: chính bản thân gã thông minh lại bị thông minh hại. Dù Hoắc Phong Liệt có thật sự bị ảnh hưởng mà không giúp Liễu Chẩm Thanh nữa đi chăng nữa, thì gã vẫn là kẻ gây ra chuyện này – đã đắc tội với Hoắc Phong Liệt rồi.
Thế nhưng Vinh Thế Minh sao cam tâm từ bỏ giữa chừng, gã trầm mặt nói: "Ta cược với Liễu công tử, liên quan gì tới Bạch công tử? Chúng ta còn chưa phân thắng bại, Bạch công tử vẫn nên đứng bên xem thì hơn."
Bạch Tố chưa trả lại rubik, chỉ nhướng mày nói: "Vậy thì nghĩ trò khác đi, ta chỉ sợ nếu tiếp tục chơi cái này... sẽ không còn ai cho các ngươi cơ hội mà tỉ thí nữa."
Giọng nói luôn mềm mỏng đến đây bỗng trở nên trầm hẳn, mang theo ẩn ý khiến Vinh Thế Minh lạnh toát sống lưng, ánh mắt cũng chẳng dám liếc về phía bên kia nữa, nhưng gã vẫn chưa chịu phục, còn trừng lên tỏ vẻ không cam lòng.
Bình luận