Chương 22: 22
Trước suy đoán của Hoắc Phong Liệt, Bạch Tố không dám gật đầu bừa bãi.
"Người như Vinh Thế Minh, khôn khéo, quen lối ăn chơi trác táng, thứ gã thích nhất chính là mấy trò này, mà cũng nổi tiếng là am hiểu. Lúc trước lão Tần còn từng đề nghị đưa hộp gấm cho gã thử phá xem sao mà?"
Nhưng điều tra sau đó cho thấy tuy Vinh Thế Minh giỏi thật, nhưng vẫn thua xa cao thủ từng được họ mời tới, nên cuối cùng cũng bỏ qua.
"Tuy chúng ta không hiểu rõ Liễu Tiêu Trúc, nhưng chẳng phải vừa rồi đã nghe thấy hai đường đệ của y nói gì rồi sao? Huống chi lại còn mất trí nhớ, khả năng thắng quá thấp... Đúng là đáng thương, trước khi đi còn bị mất mặt một phen, may mà y cũng sắp rời khỏi đây rồi, mất mặt một lần rồi thôi." Bạch Tố ra vẻ thương hại rồi thì thầm khuyên nhủ: "Hay là lát nữa ngươi ra mặt, miễn cho mấy hình phạt quá đáng kia luôn?"
Hoắc Phong Liệt lại chẳng buồn đáp.
Bạch Tố thấy phản ứng của hắn thì ngạc nhiên: "Không lẽ ngươi thực sự tin là y có thể thắng?"
Hoắc Phong Liệt ngừng giây lát, "Nhìn thần sắc của y không giống người đang chuẩn bị thua."
Không những không có vẻ thua, mà ánh mắt y còn ánh lên tia đùa cợt, khóe môi khẽ nhếch, nhìn kiểu gì cũng thấy rõ ràng là đang cố ý giả vờ yếu thế, tranh thủ từng chút lợi thế cho mình.
Bạch Tố hơi ngẩn người, bật cười: "Không bằng chúng ta cược một ván đi, nếu y thực sự thắng được Vinh Thế Minh thì... ngươi để y giúp giải hộp gấm đi?"
Hoắc Phong Liệt hơi sửng sốt, rốt cuộc cũng quay sang nhìn Bạch Tố.
Bạch Tố vẫn giữ bộ dạng trêu chọc: "Nếu y thắng thật thì chẳng khác nào kỳ tích, mà người có thể tạo ra kỳ tích như vậy, biết đâu lại giúp ngươi có thêm một kỳ tích nữa. Biết đâu lại mở được bí mật mà thế ngoại cao nhân khi xưa đã giấu trong hộp gấm kia."
Hoắc Phong Liệt không nhận lời cược, lúc đó bên kia đám người cũng đã thống nhất được cách thi đấu.
Họ chọn ra vài người giữ công bằng, đi ra phía sau chọn hai bộ đồ chơi, mỗi bên có chín món, phát ngẫu nhiên cho hai người — đảm bảo độ khó sẽ không quá chênh lệch, ai gặp món quen tay hơn thì coi như được lợi. Sau đó mỗi người sẽ chọn một món thứ mười để giao cho đối phương, xem như bài thi cuối cùng, tất nhiên là sẽ chọn cái khó nhất có thể.
Hai người giải cùng lúc, giới hạn thời gian là một nén nhang, ai hoàn thành đủ mười món trước thì thắng. Nếu trong quá trình gặp món không giải được thì tính là thua.
Trên sân đã bày sẵn hai chiếc bàn dài, trên mỗi bàn xếp mười khay phủ khăn đỏ, không cho phép người chơi xem trước. Chỉ khi giải xong cái trước mới được mở cái sau.
Chưa bắt đầu thi đấu, Vinh Thế Minh đã hất cằm kiêu căng: "Lát nữa nếu ngươi không giải nổi hết chín món trước cũng không sao, ta cho ngươi cơ hội, chỉ cần giải được món cuối cùng ta chọn thì coi như ngươi thắng."
Liễu Chẩm Thanh nhướng mày, tên này đúng là tự tin quá mức. "Vậy đa tạ."
Món y chọn cho Vinh Thế Minh là hộp cơ quan, thuộc hàng khó giải nhất trong đống đồ chơi. Y liếc nhìn khay đậy vải đỏ xa nhất trên bàn bên mình, thấy cũng là một khối vuông, đoán chắc món đối phương chọn cho mình cũng là một loại hộp cơ quan nào đó. Nhưng Liễu Chẩm Thanh chẳng để tâm.
Bình luận