🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 21: 21

Bỗng nhiên, bên cạnh vang lên tiếng cười không kìm được của Bạch Tố — đó mới là phản ứng thường tình của một người lý trí.

"Người lớn dỗ trẻ con thôi mà, hoặc là mê sảng vì sốt cao nên nói nhảm. Chiến Uyên à, không ngờ ngươi cũng có lúc như vậy đấy. Một câu chuyện buồn cười như vậy mà cũng khiến ngươi nghiêm túc suy nghĩ sao? Ta lúc nhỏ còn chẳng tin, chẳng hiểu là ai bịa ra mấy chuyện mê tín dị đoan như thế. Nếu trên đời này thật sự có cái gọi là mượn xác hoàn hồn, vậy huynh trưởng của ta, huynh trưởng của ngươi... và còn rất, rất nhiều người khác nữa, sao không thấy ai quay trở về? Nếu có thật, sao Khâm Thiên Giám không nghiên cứu ra phương pháp, để hoàng đế trường sinh bất tử luôn đi?"

Hoắc Phong Liệt khựng lại, chén trà trong tay đột ngột vỡ tan, nước trà bắn tung tóe.

Bạch Tố giật mình, vội vàng giúp hắn đổi một ly trà khác. Y nghiêng đầu nhìn Hoắc Phong Liệt với vẻ kỳ quái, không chắc có phải do mình ảo giác hay không — hình như vừa rồi, mình đã chạm vào một góc sâu nhất của một giấc mộng hoang đường nào đó, đập vỡ nó, khiến Hoắc Phong Liệt như bị đánh vỡ cả sự yên lặng thường nhật. Gương mặt vốn đã lạnh lùng, giờ lại phủ thêm một tầng băng giá.

Một thoáng sau, trong đáy mắt Hoắc Phong Liệt chợt ánh lên sắc đỏ sẫm. Bạch Tố kinh hãi, lập tức lên tiếng: "Chiến Uyên, ngươi—"

"Ta không sao." Hoắc Phong Liệt vẩy nước khỏi tay, sắc mặt đã trở lại bình thản như thường. Khóe môi mím chặt hơi cong lên thành một nụ cười tự giễu, khí thế quanh người cũng trở nên âm u trầm lắng.

Bạch Tố đang định mở miệng khuyên hắn nên quay về nghỉ ngơi thì bên ngoài chợt vang lên tiếng xôn xao bàn tán.

Y nghi hoặc ngẩng đầu nhìn ra, vừa nhìn liền bật ra tiếng "chậc" đầy bất ngờ.

Hoắc Phong Liệt ban đầu không chú ý, nhưng ngay sau đó, hắn nghe thấy một giọng nói trong trẻo, như vọng từ nơi xa đến, mang theo nét vui vẻ rất nhẹ.

"Hoắc tướng quân, Bạch công tử."

Hoắc Phong Liệt ngẩng đầu lên, ánh mặt trời chói lọi phía sau khiến hắn nhất thời không nhìn rõ người đang đứng trước mặt. Chỉ thấy bóng dáng cao gầy, hơi nghiêng người sang phải, đầu cũng nghiêng nghiêng, như thuận theo ánh sáng mà đứng.

Dáng đứng đó... quá đỗi quen thuộc, khiến Hoắc Phong Liệt khẽ sững người.

Giống như khi còn là thiếu niên, lặng lẽ ngồi giữa đám đông, chờ người gọi mình một tiếng: "Nhị Cẩu, đi thôi."

Thiếu niên ấy ngẩng đầu, nhìn thấy một người đứng đó, lưng đón ánh nắng, nghiêng đầu mỉm cười dịu dàng với hắn: "Sao vậy? Chờ lâu rồi à? Có mệt không?"

Sắc mặt Hoắc Phong Liệt không thay đổi, vẫn là vẻ lạnh nhạt cố hữu, nhưng ánh mắt lại đờ ra, ngây ngốc nhìn người trước mặt. Bạch Tố liền thay hắn lên tiếng, ôn hòa chào hỏi:

"Liễu công tử."

Liễu Chẩm Thanh khom người hành lễ với hai người: "Vừa rồi đa tạ hai vị ra tay tương trợ, giúp ta tránh được một kiếp nạn, ân tình này vô cùng cảm tạ."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...