🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 20: 20

Liễu Chẩm Thanh thề, y tuyệt đối không cố ý ngã vào người Hoắc Phong Liệt — đây hoàn toàn là do vận mệnh trêu ngươi! Nhưng chẳng một ai quanh đó tin lời y. Trong mắt bọn họ, y đang trắng trợn quyến rũ người ta giữa thanh thiên bạch nhật. Từng ánh nhìn khinh miệt từ bốn phương tám hướng như kim châm đâm thẳng vào người y.

Ngay khi sắp đổ nhào vào ai đó, một vật đen tuyền, lạnh toát đột ngột chắn ngang trước mặt. Liễu Chẩm Thanh theo bản năng vươn tay nắm lấy để giữ thăng bằng. Cảm giác lạnh buốt thấu xương ấy khiến y thoáng rùng mình. Khi cúi đầu nhìn kỹ, y nhận ra đó là một thanh kiếm.

Chính là bội kiếm Thuần Quân của Hoắc Phong Liệt.

Hắn thấy y sắp ngã thì liền đưa kiếm — vẫn còn nguyên trong vỏ — ra để y tựa vào mà đứng vững. Sau đó, không nói một lời, hắn thu kiếm về và quay người rời đi, không buồn ngoái lại.

Liễu Chẩm Thanh đứng ngây ra tại chỗ, trong lòng cứ cảm thấy thanh kiếm ấy trông sao mà quen mắt đến lạ.

Khi quay lại chỗ cũ, y lập tức chạm phải ánh mắt phẫn nộ của hai vị đệ đệ, như thể y vừa hại chết cha mẹ họ vậy. Nhưng Liễu Chẩm Thanh chẳng buồn phí lời với bọn họ, bởi tâm trí đã lặng lẽ rời đi theo bóng lưng Hoắc Phong Liệt...

Hướng hắn đi tới là chỗ của vị công tử bạch y từng mở miệng nói giúp y. Công tử kia vận y phục thư sinh, tuổi tác không lệch bao nhiêu so với họ, gương mặt dễ nhìn, tính tình lại hoà nhã, toát lên khí chất điềm đạm của người đọc sách.

Theo lý mà nói, đám thiếu niên ở độ tuổi ấy đa phần Liễu Chẩm Thanh không quen, có quen thì giờ cũng chẳng nhớ rõ mặt. Dẫu sao, đám trẻ mà y từng thân thuộc cũng chỉ có vài người là đếm được. Ấy vậy mà nhìn người kia, y cứ thấy quen mắt vô cùng, song nhất thời lại không sao nhớ ra nổi.

"Này, hai đệ có biết công tử bạch y ngồi cạnh Hoắc tướng quân là ai không?" Y hỏi.

Hai đệ đệ lập tức nhìn y đầy khinh thường, lão tam còn tức giận gắt: "Ngươi không thể an phận được sao? Giờ là lúc để ghen à?"

"Người ta vừa rồi còn dám lên tiếng bênh vực ta, so ra còn đáng tin hơn hai vị đệ đệ ruột của ta nhiều, ta tò mò thì đã làm sao?" Liễu Chẩm Thanh nhướng mày, mặt tỉnh bơ.

Câu đó khiến cả hai tức thì nghẹn họng. Lão nhị đành trả lời: "Đó là một trong những bằng hữu thân thiết nhất của Hoắc tướng quân. Ta nói thật, ngươi có chọc ghẹo ai cũng được, riêng người đó thì đừng có dại mà động vào!"

"Sao vậy?" Liễu Chẩm Thanh chau mày, vẻ mặt khó hiểu.

Lão nhị lạnh giọng: "Y tên là Bạch Tố, tự Ngự Chu."

Bạch... Tố? Chẳng lẽ...

Chỉ cần nghe đến cái họ ấy, Liễu Chẩm Thanh liền đoán ra — không chỉ là con trai thái phó, mà còn là Trạng Nguyên mấy khoa gần đây. Chỉ là y không ra làm quan.

Sắc mặt Liễu Chẩm Thanh không đổi, nhưng tim lại đập mạnh một cái. Y cẩn thận hỏi: "Có phải... Bạch công tử còn có một vị huynh trưởng?"

"Ngươi biết à?!" Lão tam lập tức kinh ngạc.

Quả nhiên... Liễu Chẩm Thanh lặng lẽ siết tay. Không biết người kia giờ còn sống hay không... nhìn thái độ của hai đệ đệ, chẳng lẽ y lại hại người ta thêm một lần nữa rồi?

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...