Chương 2: 2
Khi lão quân y bước vào trong trướng thì thấy trên giường có một nam tử dáng vẻ vô cùng mảnh khảnh đang nằm sõng soài, tóc buông lơi tùy ý phía sau đầu, đỉnh đầu vẫn còn một mảng dính máu, vải băng bó đã bị máu thấm đỏ. Gió lạnh ùa vào theo khe lều vừa bị kéo lên, thổi cho mấy lọn tóc đong đưa qua lại. Làn da trắng như tuyết, tóc đen mượt mà, trông chẳng giống người từng ra trận chút nào.
"Đã xảy ra chuyện gì thế?" Lão quân y nhíu mày hỏi.
"Lúc lên núi thì gặp vụ bắt cóc, người này là con tin."
"Nhìn có vẻ hơi quen mắt nhỉ?"
"Sao lại không quen ạ? Là cái tên Liễu Tiêu Trúc của Liễu gia đó."
"Tượng phú quý?"
"Chính là hắn. Ngày thường nhìn là biết kiểu người như thế, không trách bị bắt cóc, xem ra bị cướp sạch rồi."
"Hơ, khó trách giờ trông giản dị thế này."
Liễu Chẩm Thanh nằm im lặng ở một góc không ai nhìn thấy, khóe môi khẽ run rẩy, trong lòng lẩm bẩm hai người có thể đừng khinh người như thế được không? Nói mấy chuyện có ích một chút đi? Ngoài việc biết thân thể này tên là Liễu Tiêu Trúc, bình thường ra đường thích đeo vàng bạc khắp người cho người ta chú ý, thì y chẳng biết thêm được điều gì hữu dụng hơn.
Liễu Chẩm Thanh cũng không rõ thói quen này mình luyện từ lúc nào, dù có bị thương nặng thì cũng rất khó chìm vào hôn mê sâu. Khi lão quân y vào trướng thì y đã tỉnh từ trước. Vốn định nghe ngóng chút tin tức hữu ích, ai ngờ lại chỉ nghe toàn mấy câu đâm chọc.
"Nhưng mà nếu Hoắc tướng quân phát hiện y ở đây thì chắc sẽ đau đầu lắm."
Trong lòng Liễu Chẩm Thanh khựng lại một cái, Hoắc gia đời đời làm tướng, có người là nam, có người là nữ, nên y cũng chẳng biết bọn họ đang nói tới ai.
"Xì, tướng quân nhà chúng ta không để tâm đâu, từ trước đến giờ chưa từng thấy tướng quân động lòng vì bất cứ ai. Nhưng cũng nên nhanh chóng xử lý vết thương rồi đưa y về lại Liễu gia, miễn cho phiền toái, nhiệm vụ phía bên ta còn chưa làm xong."
Nghe vậy, Liễu Chẩm Thanh cũng đoán được đôi phần. Có lẽ người tên Liễu Tiêu Trúc này và vị Hoắc tướng quân kia không có quan hệ gì tốt đẹp, nhưng vẫn chưa đến mức muốn y chết, nên mới ra tay cứu.
Sau khi dặn dò một lượt, mấy binh lính kia cũng rời đi, để lại một mình lão quân y ở lại xử lý vết thương cho y.
Trong tình cảnh này, tất nhiên Liễu Chẩm Thanh không thể tiếp tục giả vờ bất tỉnh được nữa, đành ra vẻ như vừa tỉnh lại, đầu óc còn mơ hồ, hơi nhăn mặt vì đau.
Lão quân y nói: "Liễu công tử đừng cử động, miệng vết thương khá nặng, để lão phu xử lý trước đã."
"Làm phiền ngài." Liễu Chẩm Thanh ngẩng đầu nhìn thoáng qua, thấy lão quân y khoảng hơn sáu mươi tuổi nhưng tinh thần vẫn còn minh mẫn. Trông ông hơi quen, nhưng y nhất thời không nhớ ra được, thử lên tiếng dò hỏi: "Nên xưng hô với lão tiên sinh thế nào đây?"
"Lão phu họ Đường."
Câu trả lời dứt khoát, chứng tỏ thân thể này trước kia chưa từng gặp Đường đại phu, vậy mà lão lại nhận ra y, có lẽ tiếng tăm của Liễu Tiêu Trúc này cũng không nhỏ.
Bình luận