Chương 176: 176
Khi khởi hành, trên xe ngựa có hai người, ai đó thậm chí còn không kiềm chế nổi mà động tay động chân; thế nhưng lúc trở về thì chỉ còn lại một mình Liễu Chẩm Thanh.
Liễu Chẩm Thanh vén màn xe, đưa mắt nhìn bóng người đang cưỡi ngựa phía ngoài, khẽ nhếch môi như cười như không ,đây là đang giận dỗi với y sao?
Y cũng chẳng vội vàng dỗ dành, ai bảo gần đây tên tiểu tử ấy càng ngày càng quá đáng, khiến y nhiều lần bị ép đến mức khó lòng chống đỡ. Lần này phải nhân cơ hội mà giành lại thế chủ động mới được.
Liễu Chẩm Thanh buông màn xuống, nhẹ nhàng xoay xoay khối rubik trong tay, cúi đầu trầm ngâm suy nghĩ về điều kiện mà Lý Cẩm Thư vừa đưa ra.
Hiển nhiên Hoắc Phong Liệt cũng biết, lúc nãy Liễu Chẩm Thanh đã lén liếc nhìn mình. Hắn tưởng rằng Thanh ca sẽ lên tiếng giải thích đôi câu, nhưng hoàn toàn chẳng có gì cả. Lẽ nào Thanh ca thực sự đang cân nhắc hai đề nghị kia?
Hoắc Phong Liệt nghĩ tới đâu cũng thấy không thể tin nổi việc Thanh ca sẽ đồng ý gả đi. Như vậy thì khả năng duy nhất là để bản thân cưới cái cô quận chúa gì đó.
Ngay cả hắn cũng hiểu, đây là một lựa chọn rõ ràng đến mức không cần do dự. Với Đại Chu, chuyện này chỉ có lợi chứ không có hại. Chẳng bao lâu nữa, thiên hạ sẽ biết đến điều kiện mà Tây Hằng Quốc đưa ra, có khi bọn họ còn gây áp lực ép hắn đồng ý. Nếu thật sự tới lúc đó, lỡ như thái tử cũng gật đầu thì liệu Thanh ca có còn lưỡng lự không?
Trong lòng Thanh ca, tình cảm của hắn... vẫn chẳng đáng bao nhiêu như xưa sao?
Càng nghĩ, lòng hắn càng lạnh lẽo. Khi thấy đã về đến phủ tướng quân, xác nhận Liễu Chẩm Thanh đã an toàn, hắn cố ép lại cảm xúc đang chực trào, xoay người giơ roi quất ngựa, rời đi không quay đầu. Khi lướt ngang xe ngựa, hắn lạnh lùng buông một câu: "Nếu chọn cái đầu tiên, ta sẽ đi giết Lý Cẩm Thư, nếu chọn cái thứ hai, ta sẽ... Ngoài huynh ra, ta sẽ không thành thân với ai khác, vĩnh viễn sẽ không."
Không chờ người trong xe đáp lời, ngựa đã phi thẳng đi.
Hiện giờ trong lòng hắn chỉ còn một cảm xúc mãnh liệt: muốn trói Liễu Chẩm Thanh lại rồi đưa y cao chạy xa bay. Trước kia vì không có cơ hội, hắn còn nhẫn nhịn được những lúc bị y vô tình làm tổn thương. Nhưng giờ khi khoảng cách đã gần ngay trước mắt, hắn sợ bản thân nếu cứ tiếp tục đợi, lỡ nghe được kế hoạch của Liễu Chẩm Thanh thì sẽ thực sự phát cuồng mà bất chấp tất cả.
Trước đây, hắn lúc nào cũng muốn quấn lấy y, thế mà lần này lại chẳng nói chẳng rằng bỏ đi, khiến đám người Hoắc Phi Hàn vừa ra nghênh đón đều ngơ ngác, còn tưởng có chuyện trọng đại gì nữa.
Liễu Chẩm Thanh nghe được tiếng vó ngựa của Hoắc Phong Liệt, lúc bước xuống xe thì đã chẳng thấy bóng dáng hắn đâu.
"Sao lại thế này?" Hoắc Phi Hàn tiến tới hỏi.
Liễu Chẩm Thanh chỉ còn biết cười bất đắc dĩ: "Vào trong rồi nói sau, ta còn phải viết tấu chương khẩn gửi đến thái tử điện hạ."
Khi vào phủ nghe kể lại toàn bộ nội dung cuộc đàm phán, cả Hoắc Phi Hàn và Lê Tinh Nhược đều sửng sốt không thôi.
"Hắn vẫn luôn thèm muốn ngươi, chuyện đó chúng ta biết. Nhưng sao lại lôi cả Phong Liệt vào? Quận chúa của Tây Hằng Quốc quan trọng đến thế sao?"
Bình luận