Chương 173: 173
Hắn nhớ người này đến mức phát điên, dù người ấy đang ở ngay trước mắt, thậm chí trong vòng tay hắn, nỗi nhớ vẫn không ngừng gặm nhấm, đau đến tận xương tủy.
Chiếc cần cổ khiến hắn mê đắm, hơi thở chỉ thuộc về Thanh ca giờ lại chân thực đến thế, khiến hắn chỉ muốn chiếm hữu toàn bộ. Hối hận điên cuồng trào lên, hắn không hiểu vì sao mình lại có thể kìm nén suốt hai năm không tìm đến gặp y.
Thân thể ấy, cánh môi ấy, hơi thở mềm mại kia, tất thảy đều khiến Hoắc Phong Liệt mê loạn, đến nỗi không còn khống chế được lý trí, quên luôn cả những dự tính vốn đã định trước. Có lẽ không phải vì hình dáng hiện tại của Liễu Chẩm Thanh quá mức hấp dẫn, mà là chỉ cần ở gần Thanh ca, toàn bộ ái mộ đè nén suốt hai năm lập tức bùng nổ, như ngọn núi lửa âm ỉ bao năm bỗng chốc phun trào mãnh liệt, khiến hắn chỉ muốn tận tình phát tiết nỗi nhớ và tình cảm ấy.
Thế nhưng càng chiếm lấy lại càng không thể kiểm soát, càng mất lý trí, càng thêm cuồng loạn, ánh mắt dần nhuộm màu đỏ thẫm, như báo hiệu chủ nhân của nó sắp hoàn toàn đánh mất bản thân.
Liễu Chẩm Thanh thật sự hoảng rồi, chỉ biết trừng mắt lườm hắn, song vẫn bị nét mặt có phần lạ lẫm của đối phương làm cho ngỡ ngàng. Như một nam tử xa lạ, nhưng y lại biết rõ đây chính là Nhị Cẩu của y.
Chỉ là, vừa gặp lại đã làm ra loại chuyện này... Y còn tưởng Hoắc Phong Liệt đã trưởng thành hơn một chút, ai ngờ đâu lại tự vả bôm bốp vào lời mình từng nói.
Tất nhiên Liễu Chẩm Thanh càng thêm tức giận, liều mạng giãy giụa, suýt chút nữa bị bộ giáp sắt cào rách vết thương trên tay.
Thế nhưng bàn tay của ai kia đã bắt đầu không an phận, thậm chí động tác còn trở nên... so với hai năm trước, Hoắc Phong Liệt giờ đây đã hoàn toàn vượt quá giới hạn. Khi ấy, cùng lắm hắn chỉ như chú chó nhỏ nổi cơn, cắn gặm vài cái để vơi nhớ. Còn bây giờ, lại như thực sự đang bước vào kỳ phát tình vậy.
Cảnh tượng này khiến Liễu Chẩm Thanh choáng váng đến ngẩn người.
Trên người y vốn chỉ còn lại một lớp áo, lại còn đang nửa mở, chẳng khác gì tạo điều kiện lý tưởng cho Hoắc Phong Liệt. Dưới sự đụng chạm kia, Liễu Chẩm Thanh gần như phát điên, hai má ửng đỏ đến rực lửa, bởi y hoàn toàn không có chút kinh nghiệm nào trong chuyện này!!!
Với dung mạo ấy, y đã được vô số người yêu mến, ngưỡng vọng, nhưng ai dám,hoặc nói đúng hơn, ai có thể,khinh bạc y như Nhị Cẩu chứ? Sống hơn hai mươi năm, cũng chỉ có cái tên chó chết này mới dám làm càn với y đến vậy, chuyện xấu nào cũng dám làm!
Liễu Chẩm Thanh vừa giận vừa sợ, còn Hoắc Phong Liệt thì như đã nổi điên, hoàn toàn không quan tâm đến phản kháng của y. Trước khí thế uy nghiêm sau hai năm rèn luyện của Nhị Cẩu, y chẳng có chút sức lực nào để phản kháng. Cứ tiếp tục như vậy... cứ tiếp tục như vậy... thì nguy mất!
Miệng y bị lấp kín, không kêu ra được tiếng nào, đành bất lực vỗ tay lên vách xe, tạo ra âm thanh mong Liễu Kiều bên ngoài nghe thấy mà vào cứu.
Quả nhiên Liễu Kiều đã nghe được động tĩnh, chỉ là khi hắn vén rèm nhìn vào thì lại thấy Hoắc Phong Liệt đang hôn Liễu Chẩm Thanh. Chưa kịp phản ứng, hắn đã bị Hoắc Phong Liệt đá một cú, rèm cửa lại rủ xuống. Liễu Kiều ngẩn ra một lúc, chợt nhớ đến lời dặn nào đó liền ngoan ngoãn trở về chỗ cũ, hoàn toàn phớt lờ mọi tiếng động Liễu Chẩm Thanh đang cố phát ra.
Bình luận