Chương 172: 172
Tin tức Liễu Chẩm Thanh sẽ làm sứ thần đi hòa đàm lan ra, lập tức gây nên một trận xôn xao khắp kinh thành. Giờ đây, y đã là một thanh niên nổi danh, tuổi không còn nhỏ mà vẫn chưa thành thân, khiến bao lời đồn đại bủa vây.
Có người nói, Nhiếp Chính Vương Tây Hằng mới nhậm chức kia còn đang thèm khát dung nhan và tài hoa của y, thấy y chưa cưới trưởng công chúa liền mượn cớ hòa ly để hủy hôn.
Kẻ bàn người tán, kẻ đàm người đoán, có người cảm thán: lần này Liễu Chẩm Thanh xuất chinh, chỉ sợ sẽ khó thoát khỏi mệnh số... phải hòa thân với Tây Hằng mất thôi.
Lúc ấy, đoàn sứ thần cũng đã chuẩn bị xuất phát. Liễu Chẩm Thanh cáo biệt sư phụ và người thân rồi lên đường. May thay, lần trước khi y vào Nam, lão gia tử đã lưu lại đó tịnh dưỡng, lại được chơi đùa cùng cháu ngoại Nguyên Cận nên tạm thời không ở kinh, nếu không lần này mà biết tin thì e rằng sẽ tức đến ngã bệnh.
Đoàn người đi suốt nhiều ngày, rốt cuộc cũng tiến vào phạm vi biên cảnh phía tây. Chỉ còn một thành trì nữa là đến nơi đóng quân của Hoắc gia quân.
Thời tiết càng đi càng oi bức, khí nóng hầm hập khiến người ta khó chịu.
Xe ngựa dần dừng lại. Bên ngoài truyền đến giọng Liễu Kiều: "Chủ nhân, phải xếp hàng để thông qua cửa thành, người quá nhiều."
Ngay sau đó là một giọng nam xa lạ, chắc là một quan viên khác thấy xe ngựa dừng mới tiến lên dò hỏi.
"Hầu gia, có cần đưa lệnh bài ra để vào thành trước không ạ?"
"Xếp hàng đi, đừng gây phiền toái cho bá tánh." Giọng Liễu Chẩm Thanh không nhanh không chậm. Ở nơi biên cảnh, dân cư hỗn tạp, nếu quá phô trương lại dễ sinh chuyện, y hiểu rõ điều đó hơn ai hết.
Thân phận của Liễu Chẩm Thanh là cao nhất, mọi người đương nhiên nghe theo y.
Xe ngựa cứ thế nhích từng chút một. Qua lớp màn xe có thể nghe thấy âm thanh râm ran bên ngoài , người đi đường nhàn rỗi tán gẫu, đề tài được nhắc đến nhiều nhất vẫn là trận chiến gần đây ở biên giới. Càng đi về phía tây, lại càng nhiều người nhắc đến Hoắc gia quân, ca ngợi danh tiếng của hai huynh đệ Hoắc Phi Hàn và Hoắc Phong Liệt.
Trong lòng Liễu Chẩm Thanh bức bối khó chịu, y cởi từng lớp y phục, vậy mà trong xe vẫn hầm hập nóng như lò than, hận không thể cởi sạch tất cả. Cuối cùng chỉ đành ngậm đá giải nhiệt, tay khẽ xoay khối rubik bằng ngọc bên hông, trong lòng rối bời khó tả.
Còn ba ngày nữa sẽ đến nơi , đến lúc đó, sẽ được gặp...
Hai năm qua, thư từ từ Hoắc gia quân phía tây chưa từng ngắt quãng, nhưng tất cả đều là của Hoắc Phi Hàn và Lê Tinh Nhược gửi đến. Có khi nói chuyện chính trị, có khi lại nhắc vài chuyện vụn vặt, giữ liên lạc thường xuyên. Trong bức thư gần đây nhất, Lê Tinh Nhược còn nói nàng mới mang thai, giờ hẳn cũng sắp sinh, cũng coi như y đến đúng lúc.
Chỉ có một người... từ đầu tới cuối vẫn biệt tăm biệt tích.
Hai năm qua, Hoắc Phong Liệt chưa từng gửi đến y dù chỉ một dòng chữ.
Bình luận