Chương 171: 171
Vốn tưởng rằng Quý Thanh Lâm bị Liễu Kiều đánh mà không nói gì sẽ ôm hận trong lòng, nào ngờ sáng hôm sau lại đến tận cửa mang quà biếu, khiến Liễu Chẩm Thanh thoáng ngẩn người.
Liễu Chẩm Thanh vốn không ưa trò chuyện với Quý Thanh Lâm cho lắm. Nói chuyện với người mưu mô xảo quyệt như hắn, lời lẽ quanh co, ý tứ thâm sâu, thật hao tổn tâm trí. Y thích những người thẳng thắn, đơn thuần hơn.
"Nói nửa ngày, rốt cuộc là muốn ta đề nghị với thái tử thống nhất cách sắp xếp cho đám thư sinh từ quê lên phải không?" Liễu Chẩm Thanh bật cười:"Ngươi nói thẳng ra chẳng phải dễ hơn sao?"
Sắc mặt Quý Thanh Lâm có chút ngượng ngùng: "Hạ quan từng thưa với điện hạ, nhưng hình như điện hạ không quá..."
Liễu Chẩm Thanh nhẹ nhàng lắc đầu. Quý Thanh Lâm cũng được xem là người thông minh, nhưng cứ liên quan đến chuyện tình cảm lại trở nên hồ đồ.
"Hôm nay thời tiết thay đổi thất thường, vào thời khắc mấu chốt lại muốn ra ngoài phơi đồ sao?" Liễu Chẩm Thanh hờ hững nhìn ra ngoài như lơ đãng buông lời.
Quý Thanh Lâm lập tức như bừng tỉnh, sắc mặt biến đổi mấy lần: "Là hạ quan lỗ mãng."
Quả thật, lão hoàng đế mới vừa ra mặt mấy ngày gần đây. Lúc mấu chốt này mà còn bày ra mấy cái "sáng tạo" gì đó thì rất dễ xảy ra chuyện, nhất là khi đối tượng là đám học sinh dễ bị dẫn dắt. Không động thì vẫn là tốt nhất.
Thái tử không đáp lại đề nghị ấy, không phải vì thấy nó không hay, mà bởi thời cơ không thích hợp.
Với những chuyện nghiêm túc, Quý Thanh Lâm vẫn hiểu rõ. Nhận ra bản thân lỡ lời, hắn liền đứng dậy cáo từ.
Đúng lúc ấy, có hạ nhân tới báo: Bạch Du đã tới. Bước chân Quý Thanh Lâm thoáng khựng lại.
Liễu Chẩm Thanh khẽ mỉm cười. Có lẽ Bạch Du biết Quý Thanh Lâm tới đây, tưởng hắn tới gây chuyện với Liễu Kiều nên vội vã chạy đến. Dù gì tên nhóc đó cũng mới rời đi không lâu.
Ánh mắt khẽ đảo, Liễu Chẩm Thanh đứng dậy, giả bộ lầu bầu: "Nghe nói huyện bên cạnh vừa xảy ra kỳ án, liên lụy không ít người, điện hạ có lẽ sẽ cần chọn người đi xử lý. Nếu Quý đại nhân có ý muốn tham gia..."
Quý Thanh Lâm hơi ngẩn ra, tưởng y đang ám chỉ rằng Thái tử sẽ chọn mình phá án.
Chỉ thấy Liễu Chẩm Thanh mỉm cười nói: "Cần giúp đỡ gì cứ nói với bản hầu, dù là... vật hay là... người."
Sắc mặt Quý Thanh Lâm lập tức thay đổi. Một lúc sau, hắn cúi người thật sâu, hành lễ với Liễu Chẩm Thanh.
"Phân ưu thay điện hạ là bổn phận của hạ quan. Chỉ sợ năng lực có hạn, nếu điện hạ có chọn, còn cần hầu gia giúp ta lên tiếng, mời Vọng Thư huynh đồng hành tương trợ."
Trẻ nhỏ dễ dạy. Nếu không muốn để hai người kia thường xuyên chạm mặt, chỉ cần đưa một người rời khỏi kinh thành là xong.
Liễu Chẩm Thanh cũng không thực sự muốn gán ghép ai với ai. Chỉ là trong quá trình điều tra vụ án thuế bạc, y đã gặp người bạn mới kia của Bạch Du một lần... Người đó tuy có tài nhưng không đáng để kết giao sâu. Bạch Du lại đơn thuần, dễ ngưỡng mộ người có tài, mà trong xử thế thì chẳng được tinh tế. Đã được gọi là Khê Đình ca, đương nhiên phải bảo vệ y. Người không thích hợp, thì vĩnh viễn không nên để y dính líu đến.
Bình luận