🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 170: 170

"Nói linh tinh gì đó, mau xuống xe đi." Cuối cùng Liễu Chẩm Thanh cũng mở miệng, chỉ là giọng nói vì bị hôn quá nhiều mà trở nên khàn khàn, dính dính như đang lạc tông.

Ánh mắt Hoắc Phong Liệt bỗng nhiên thay đổi, hắn vươn tay nắm lấy cổ tay y, ấn thẳng vào một nơi nào đó.

Liễu Chẩm Thanh lập tức như bị treo máy. Bàn tay như bị thiêu đốt, hoàn toàn không thể hiểu nổi rốt cuộc là do nuôi dạy sai cách chỗ nào mà thằng bé ngoan ngoãn năm xưa giờ lại dám làm ra hành vi lưu manh thế này! Đây còn là Nhị Cẩu sao? Chẳng lẽ thiếu niên nín nhịn lâu quá thì đầu óc sẽ thật sự bị hỏng?

Sau cú ấn bất thình lình đó, Hoắc Phong Liệt khẽ thở dài, giọng trầm khàn.

Chỉ một âm thanh thôi đã khiến Liễu Chẩm Thanh hận không thể tự bốc hơi biến mất khỏi trần thế.

"Thấy chưa? Có phải ta nói linh tinh đâu." Đôi mắt Hoắc Phong Liệt mờ mịt lóe lên ánh sáng không thể tả, trong giọng nói lại mang theo chút tủi thân rõ rệt: "Thanh ca vẫn luôn không tin ta."

Liễu Chẩm Thanh hoàn toàn cạn lời, bởi y đã bị dọa đến mức không biết phải rút tay kiểu gì cho đúng nữa.

Hoắc Phong Liệt cắn chặt răng, dường như đang nắm lấy sợi lý trí cuối cùng, cúi đầu ghé sát tai Liễu Chẩm Thanh, ngữ khí vẫn bình tĩnh như thể tay hắn chưa từng làm chuyện gì quá phận, chỉ thì thầm: "Thanh ca, lần này không kịp, cho nên... chỉ thế thôi."

Liễu Chẩm Thanh: Ngươi mẹ nó cũng biết là không kịp à!!!

"Lần sau..."

Liễu Chẩm Thanh: Cái gì?! Còn có lần sau? Cút xuống xe cho ông!

"Lần sau gặp lại, ta sẽ không nhịn nữa. Những chuyện sau đó... ta sẽ làm hết với Thanh ca."

Liễu Chẩm Thanh: Đợi đã! Ai nói ông thích mi chứ?! Còn muốn làm hết cái con khỉ! Quả nhiên đám thanh niên mới lớn một khi bị dục vọng đánh úp thì đầu óc đều không bình thường! Hoang tưởng hết thuốc chữa!

Tuy trong đầu y đang gào thét như muốn nổ tung, nhưng ngoài miệng lại không thốt được một lời nào. Hoắc Phong Liệt áp sát quá gần, hơi thở phả bên tai khiến bản năng y sinh ra nỗi sợ. Vừa rồi đã bị hôn đến choáng váng, giờ thực sự rất sợ, sợ vừa mở miệng lại bị hắn hôn tiếp.

Hoắc Phong Liệt cũng không còn thời gian để tiếp tục làm gì khác. Nói xong, hắn chỉ nhẹ nhàng lưu lại một dấu răng trên vành tai Liễu Chẩm Thanh.

"Thanh ca, chờ ta trở về."

Đến khi bị Lê Tinh Nhược gọi xuống khỏi xe ngựa, Liễu Chẩm Thanh vẫn còn ngây ngốc xoa vành tai mình, đầu óc hoàn toàn chết lặng.

Hoắc Phong Liệt đã sớm bị ca ca lôi về đội ngũ, bị răn dạy một trận rồi thúc giục quay lại vị trí. Ra chiến trường phải theo quân kỷ, hắn không thể cứ tùy tiện ở lại.

Đối diện với ánh mắt trêu chọc của Lê Tinh Nhược, Liễu Chẩm Thanh chỉ cảm thấy buồn bực đến cực điểm. Không biết tên chó kia hiện giờ đã bình tĩnh lại chưa. Tốc độ ra tay đồi bại đó cứ như quyết tâm "đập nồi dìm thuyền" vậy, thật sự khiến y không tài nào làm quen nổi.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...