Chương 17: 17
Cây tùng bách xanh um, hòn non bộ với hình dáng độc đáo, bồn hoa cây cảnh điểm xuyết quanh những dãy nhà nguy nga lộng lẫy.
Khung cảnh nơi đây đẹp như một bức hoạ được vẽ bằng những nét tinh tế nhất: tài tử giai nhân tề tựu, non nước hữu tình, quả thực là cảnh xuân rực rỡ nhất giữa chốn kinh thành.
"Oa, nhiều người quá." Liễu Chẩm Thanh cảm thán. Là "nhân vật chính" trong đạp thanh yến hôm nay, y cứ thế ung dung bước thẳng vào sân, dáng vẻ thảnh thơi như thể đến đây để đi dạo ngắm cảnh.
Lão nhị bĩu môi: "Đúng vậy, đều đang đợi xem ngươi bị mất mặt đấy!"
Cũng phải, hai người họ đã nhìn ra từ lâu, đây chẳng khác nào Hồng Môn Yến—ngay từ lúc bước qua cửa lớn, ba người đã tự chui đầu vào rọ.
Liễu Chẩm Thanh vẫn cứ là cái bộ dạng "lợn chết không sợ nước sôi", thong thả nói: "Nhiều người cũng tốt, dù trưởng công chúa có muốn thiên vị biểu đệ của mình thì cũng không thể tuỳ tiện chèn ép kẻ khác trước mặt bao nhiêu con cháu quyền quý thế này. Dù gì nàng ta cũng là người biết giữ sĩ diện."
Nói đến đây, Liễu Chẩm Thanh bỗng dừng lại, chậm rãi hỏi: "Những năm gần đây trưởng công chúa đối với Liễu gia thế nào?"
Lão tam cười nhạt: "Người ta là hoàng tộc cao quý, làm gì thèm để mắt tới chúng ta—một đám thương nhân. Trước giờ chưa từng qua lại."
Liễu Chẩm Thanh hơi nheo mắt lại. Đã là hoàng thương thì sao có thể không dây dưa với hoàng gia? Trừ phi là ghét đến độ chẳng buồn đếm xỉa gì đến lợi ích.
Xem ra hôm nay không chỉ có thù mới, mà còn cả hận cũ—trưởng công chúa đúng là không rộng lượng được như Hoắc tướng quân.
Liễu Chẩm Thanh khẽ chậc hai tiếng, con nhóc này vẫn giữ cái tính hẹp hòi như xưa. Năm xưa y có làm gì nên tội đâu, chỉ là vô tình đắc tội thôi mà? Vậy mà đến nay vẫn ghi hận, còn lan sang cả chi thứ của Liễu gia.
Vừa đặt mông ngồi xuống ghế, hai vị huynh đệ bên cạnh đã ân cần nhắc nhở liên hồi, cứ như thể chỉ cần y mở miệng ra là sẽ chuốc hoạ vậy.
Liễu Chẩm Thanh tỏ vẻ hết sức vô tội—bộ dạng y giống người thích gây chuyện lắm à?
Xung quanh thi thoảng lại có ánh mắt len lén liếc tới, hiển nhiên chuyện trước cửa đã khiến nhiều người thay đổi cách nhìn với y. Nhưng trong lòng họ cũng rõ ràng—hôm nay y khó mà nguyên vẹn rời khỏi đây.
Ngồi chưa được bao lâu, trong sân đã có động tĩnh. Mọi người bắt đầu đứng dậy, đồng loạt cúi người hành lễ về phía hành lang sau chủ vị. Rất nhanh, một đoàn người đông đảo chậm rãi tiến vào.
Liễu Chẩm Thanh chỉ thoáng liếc một cái đã nhận ra nữ tử đi đầu. Búi tóc thấp đơn giản, đầu đội mũ miện nạm đá quý, trên người khoác bộ váy lụa hoa văn kim tuyến tinh xảo. Mặt mày dù đã gần tứ tuần nhưng được chăm chút kỹ lưỡng nên vẫn mượt mà như nước, thoáng nhìn còn tưởng đang ở tuổi đôi mươi. Ánh mắt đạm nhiên nhưng không giấu được vẻ quyền quý cao sang.
Đó chính là trưởng công chúa Nguyên Ngọc Oánh—nói thế nào thì cũng là người mà Liễu Chẩm Thanh từng nhìn lớn lên từ nhỏ.
Bình luận