Chương 167: 167
Dù Liễu Chẩm Thanh có vùng vẫy đến đâu thì đối phương vẫn không hề lay chuyển, tùy tiện lấn tới, mạnh mẽ bắt nạt y như thể muốn phát tiết toàn bộ tình cảm bị kìm nén suốt bao năm qua.
Y cảm thấy bản thân chẳng khác nào bị một con chó con ngoan ngoãn mình nuôi từ bé đột nhiên nổi điên quay sang cắn ngược lại. Giận đến muốn phát điên.
Đẩy cũng không đẩy ra được, y chỉ có thể đấm nắm tay lên lưng Hoắc Phong Liệt. Nhưng với thể trạng và mật độ cơ bắp của hắn, cú đấm ấy chắc cũng chỉ như mèo cào-vừa yếu ớt vừa vô dụng. Y muốn đá hắn một cước nhưng thân thể bị ép sát quá chặt, đến chân cũng không thể nhấc lên nổi.
Giãy giụa một hồi đến mức búi tóc cũng rối tung cả lên, vài lọn bung ra rơi xuống vai, vài sợi cọ vào mặt Hoắc Phong Liệt, càng khiến lòng hắn ngứa ngáy khó nhịn.
Cuối cùng, đến khi y thiếu oxy, toàn thân mất sạch sức phản kháng thì đã bị Hoắc Phong Liệt ôm trọn vào lòng.
Hoắc Phong Liệt cũng rơi vào thất thần. Trong khoảnh khắc này, không còn nỗi sợ hãi, không còn lén lút, mà là một sự thân cận quang minh chính đại với người hắn yêu nhất. Đã như vậy rồi, làm sao hắn có thể dừng lại được nữa? Hắn muốn cướp đi mọi thứ từ y,cả hơi thở, cả khoảng cách, cứ như muốn nuốt trọn lấy người kia, nhưng nuốt thế nào cũng không thấy đủ.
Cảm giác được thân thể của Thanh ca càng lúc càng mềm ra trong lòng mình, Hoắc Phong Liệt gần như lâng lâng. Thân thể tuổi thiếu niên vốn dĩ đã dễ kích động, mà hắn dù đã học được nhiều khắc chế hơn bạn cùng lứa, thì trong khoảnh khắc được ôm lấy người mình ngày đêm nhung nhớ ấy, máu trong người cũng như sôi trào, bất chấp tất cả, chỉ biết để lộ ra bản năng nguyên thủy nhất của một nam nhân.
Người trong ngực hắn dường như vẫn còn đang thất thần, đôi mắt mông lung như phủ một tầng hơi nước. Nhưng,đột nhiên đồng tử Liễu Chẩm Thanh co rút mạnh, y như bị một tia sét đánh trúng giữa ngày quang.
Thân thể của Nhị Cẩu, tay của Nhị Cẩu... vậy mà lại...
Gần như bộc phát tiềm lực toàn thân, phản ứng đầu tiên của Liễu Chẩm Thanh là cắn mạnh một cái. Có lẽ chính cơn đau bất ngờ ấy khiến Hoắc Phong Liệt lập tức tỉnh táo, cho y một khe hở, vừa đủ để Liễu Chẩm Thanh đột ngột đẩy hắn ra.
Hoắc Phong Liệt vẫn còn luyến tiếc, bản năng muốn giữ chặt lấy thân thể ấy, nhưng lại bị ăn ngay một cái bạt tai.
"Chát!" Một tiếng giòn vang, rừng đào lặng ngắt như tờ.
Liễu Chẩm Thanh dùng lực rất mạnh, khiến khuôn mặt Hoắc Phong Liệt bị đánh lệch hẳn sang một bên.
"Vô liêm sỉ!" Hai chân y mềm nhũn, phải dựa hẳn vào thân cây phía sau, toàn thân khẽ run, nhưng ánh mắt lại rực lửa, như núi lửa sắp phun trào.
Cơn giận bị phản bội hiện rõ trên từng đường nét khuôn mặt, ánh nhìn giận dữ gần như muốn thiêu cháy đối phương.
Nhưng khi Hoắc Phong Liệt quay đầu lại, ánh mắt ấy lại khiến Liễu Chẩm Thanh mềm lòng. Không phải vì dấu tay đỏ rực hằn trên khuôn mặt trắng trẻo ngây ngô kia, mà là vì đôi mắt hắn,tràn đầy vẻ tủi thân.
Bình luận