Chương 165: 165
Quý Thanh Lâm vẫn còn ngây người, đột nhiên bị hỏi như vậy, ánh mắt liền thoáng chốc trở nên ảm đạm.
"Học trò... học trò muốn vào triều làm quan, để..." Ban đầu định nói là vì muốn cống hiến cho triều đình, nhưng khi ngẩng đầu lại bắt gặp ánh nhìn sâu thẳm như thấu rõ mọi điều của Liễu Chẩm Thanh, lời nói chợt nghẹn lại nơi cổ họng, đổi thành: "Làm rạng danh gia tộc."
"Nhà ngươi có mấy người? Là ý nguyện của gia tộc sao?" Liễu Chẩm Thanh hỏi.
"Ngày trước, phụ thân vì bị liên lụy mà bị hạch tội, mất chức quan rồi qua đời vì bệnh, gia tộc ta cũng bị xóa tên khỏi gia phả. Trong nhà chỉ còn mẫu thân gồng gánh nuôi ta khôn lớn, vì vậy từ nhỏ ta đã mang trong lòng khát vọng khôi phục danh dự cho gia tộc mình." Quý Thanh Lâm nói rành rọt, không hề né tránh. Hắn hiểu nếu sau này thái tử có ý dùng người, tất nhiên sẽ tra xét rõ ràng, nên những điều tất yếu này không cần che giấu.
Bạch Du nghe đến đây, hơi sững người. Thật ra nguyên do khiến y không mấy có thiện cảm với Quý Thanh Lâm chính là vì cảm thấy mục đích của người này quá rõ ràng, luôn thẳng thắn theo đuổi lợi ích cá nhân, khiến y khó chịu. Ví như hắn chẳng mấy bận tâm đến cầm kỳ thi họa, học hành chăm chỉ tựa như chỉ vì thi cử, vì khảo hạch. Người ôm lòng hư vinh như thế, nếu mai sau làm quan, e rằng cũng chỉ cân nhắc lợi , hại, chẳng thể một lòng vì dân.
Nhưng Bạch Du cũng tự biết bản thân vốn không thể thấu hiểu những người xuất thân khác mình, vậy nên cũng chẳng có tư cách chỉ trích Quý Thanh Lâm. Chẳng qua, vì không hợp nên chẳng thể thân quen.
Thế nhưng hôm nay nghe hắn nói những lời này, trong lòng Bạch Du lại dâng lên một tia hổ thẹn, cảm thấy bản thân đánh giá người khác quá hời hợt, nông cạn.
Y hiểu, chưa chắc Quý Thanh Lâm thật sự mong muốn trở thành như vậy, nhưng hắn không thể không như vậy. Con đường phía trước của hắn chông gai trập trùng, mỗi bước đều phải cẩn trọng, phải trân trọng mọi cơ hội, tận dụng từng chút thời gian để mài sắc lưỡi dao của chính mình.
Nhưng nghĩ tới đây lại thấy kỳ lạ,rốt cuộc vì sao hắn lại học cách giải rubik?
Hơn nữa còn thành thạo đến mức ấy, chẳng lẽ chỉ để thể hiện trước mặt tiểu hầu gia?
Liễu Chẩm Thanh sau khi nghe lời của Quý Thanh Lâm, cũng thở dài đầy cảm thán, vỗ vai hắn nói: "Cứ từ từ mà làm, rồi sẽ thành thôi."
Quý Thanh Lâm khẽ ngẩn người, Liễu Chẩm Thanh lại đùa: "Ta còn vẽ lên trán ngươi hình mặt trời rồi, chẳng lẽ còn không khiến gia tộc ngươi được rạng danh sao?"
Liễu Chẩm Thanh hiểu rõ, người như Quý Thanh Lâm chính là kiểu người mà thái tử muốn bồi dưỡng nhất,một kẻ không có chỗ dựa gia tộc, tâm tư không đơn giản, lại ôm khát vọng hiển vinh, và quan trọng hơn cả, là có thực lực.
Đúng lúc đang nói, bốn phía chợt trở nên huyên náo, Liễu Chẩm Thanh liền ra hiệu cho cả hai rời đi, "Tới đoạn mấu chốt rồi, ta cũng không thể cản vận đào hoa của hai vị, mau đi thôi."
Gương mặt Bạch Du bất giác đỏ lên, dường như vốn còn muốn tiếp tục trò chuyện cùng Liễu Chẩm Thanh. Tuy học ở Thái Học nhưng y không thích ai, cũng chẳng từng nghĩ sẽ bị người khác thổ lộ, nhưng lúc này cũng đành thôi, không tiện tiếp tục chiếm dụng thời gian của Liễu Chẩm Thanh.
Bình luận