🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 164: 164

Hoa đào bay lả tả đầy trời, cảnh sắc rực rỡ, náo nhiệt vô cùng. Tiệc rượu linh đình, người người hứng khởi, các trò chơi cũng lần lượt được khơi mào. Đấu văn thì dĩ nhiên không ai có thể địch nổi Liễu Chẩm Thanh.

Bên phía nhóm võ sinh, đương nhiên vây lấy Hoắc Phi Hàn để tỷ thí quyền cước, còn nhóm học trò học văn thì chen chúc đến lượt, thi nhau đưa ra lời khiêu chiến với vị tiểu hầu gia tiếng tăm lừng lẫy kia.

Liễu Chẩm Thanh xách theo một bầu rượu nhỏ, thong dong ngồi dưới gốc đào, cười như không: "Vẫn là đừng nên tỷ thí với ta thì hơn. Mấy đứa không tin danh hiệu 'cược đâu thắng đó' của ta à?"

Một thiếu niên ngồi đối diện mặt đỏ bừng bừng, không rõ vì rượu hay vì thua cược quá nhiều: "Học trò không tin, đây chỉ là vấn đề xác suất thôi."

Lúc này trên người hắn chỉ còn lại lớp áo trong.

"Còn cởi thêm chút nữa là ở trần thật đấy." Liễu Chẩm Thanh cười tủm tỉm cảnh cáo.

Thiếu niên ra vẻ không sợ, nhưng vừa mở cốc xúc xắc ra đã thấy lại là ba con sáu, cả đám vây xem chung quanh lập tức ồ lên kinh ngạc. Dù có không muốn tin, cũng đành phải tâm phục khẩu phục trước vận may như được trời ưu ái của y.

Thiếu niên đành chịu, lột áo để trần, uống nốt ngụm rượu cuối cùng rồi chuồn mất, khiến mọi người bật cười không ngớt.

Ngay lúc ấy, lại có người tiến lên.

Liễu Chẩm Thanh vừa nhìn thấy thì "ồ" một tiếng , là Trạng Nguyên.

Bạch Du đỏ mặt, không biết là do rượu hay vì ngại ngùng, nhưng khi y cầm theo một khối rubik bước tới, Liễu Chẩm Thanh liền đoán được đối phương muốn chơi gì.

"Học trò muốn cùng tiểu hầu gia tỷ thí một phen."

"Trò này ta chưa từng thua bao giờ, ngươi thật muốn khiêu chiến sao?" Liễu Chẩm Thanh mỉm cười hỏi.

Bị y nhìn chằm chằm, Bạch Du càng thêm khẩn trương, ấp úng đáp: "Cũng... cũng muốn thử một lần."

Liễu Chẩm Thanh vẫn cười: "Vậy được, nếu thua thì... có thể để đối phương véo má một cái."

Bạch Du trừng mắt, nghẹn họng, mặt đỏ như gấc, nửa ngày không nói được lời nào.

Thấy phản ứng đáng yêu như vậy, Liễu Chẩm Thanh càng thấy thích thú. Với một thư sinh tính tình mềm mại, đáng yêu như Bạch Du, y luôn đặc biệt thích trêu đùa vài câu.

"Không được." Một giọng trầm thấp đột ngột vang lên từ phía sau.

Ngữ điệu ấy vừa cất lên, khiến sống lưng Liễu Chẩm Thanh khẽ run , là loại âm thanh khiến y theo bản năng cảnh giác. Y quay đầu lại, quả nhiên là Hoắc Phong Liệt, người vẫn luôn lặng lẽ ở bên cạnh nãy giờ.

Liễu Chẩm Thanh hơi nghiêng đầu: "Cởi quần áo thì được, mà véo má lại không được sao?"

Bạch Tố đứng bên cạnh nhìn toàn bộ, khẽ nhíu mày. Cậu biết rõ ca ca mình vì có thể tiếp xúc gần với thần tượng nên vui lắm, nhưng lần này... tiếp xúc thật sự quá thân mật. Mà phản ứng ghen tuông của Hoắc Phong Liệt cũng rõ ràng đến mức ai cũng nhìn ra. Cất tranh còn không cho, huống hồ là những hành động có động chạm thân mật như thế này.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...