Chương 163: 163
Hoắc Phong Liệt từ sớm đã biết bọn họ sẽ đến dự Đào Hoa Yến. Vốn dĩ hắn muốn đích thân ra đón, nhưng do học sinh trong viện vẫn bị giao phó một số việc, cuối cùng đành lỡ hẹn.
Ba người vừa đi về hướng phòng của Nhị Cẩu, vừa nhàn tản trò chuyện về những chuyện thú vị thuở xưa khi họ còn học ở đây. Liễu Chẩm Thanh vừa cười vừa nói: "Tuy rằng vừa rồi lão Trần có trợn mắt trắng dã với ta, nhưng ta đã thấy tên bọn ta được ghi chép đàng hoàng trên bảng công trạng treo ngoài kia rồi. Rõ ràng là ông cụ rất thích bọn ta, chỉ là sĩ diện quá mạnh nên cứng miệng thôi."
Lê Tinh Nhược lập tức nhăn mặt: "Thích ngươi cái đầu ấy! Năm đó ông cụ đặt hết kỳ vọng vào ngươi, muốn bồi dưỡng thành Trạng nguyên trẻ tuổi nhất. Kết quả ngươi thì sao? Không những chây ì một năm, mà còn thi được mỗi hạng bảy. Ta nghe nói ông ấy tức đến nỗi bỏ ăn mấy ngày, sụt cân rõ rệt.
Vừa rồi gặp ngươi, tay ông còn không tự chủ mò lấy cái thước nữa kia. Nếu không phải có đông người, chắc đã xông lên đánh ngươi một trận rồi."
Liễu Chẩm Thanh bĩu môi: "Ngươi còn mặt mũi nói ta à? Ta nghe nói mấy hôm đó ông cụ bỏ ăn, ngươi còn mặt dày tới khám bệnh, bày ra cái châm pháp mới gì đó, nói là có thể kích thích cảm giác thèm ăn. Kết quả là khiến ông cụ thượng thổ hạ tả!"
Lê Tinh Nhược lập tức phản bác: "Nhưng sau đó ông ấy ăn uống được rồi còn gì? Chứng minh hướng nghiên cứu của ta là đúng."
"Không ăn thì chết đói đấy à?" Liễu Chẩm Thanh trừng mắt.
Cãi qua cãi lại, phía sau Hoắc Phi Hàn không nhịn được mà bật cười một tiếng khẽ.
Hai người lập tức quay đầu lại, ánh mắt như hổ rình mồi nhìn hắn chằm chằm.
Hoắc Phi Hàn lập tức cảnh giác: "Ta không làm gì cả!"
Nhưng ánh mắt của hai người càng lúc càng nguy hiểm.
Hoắc Phi Hàn đành vỗ trán một cái, thở dài: "Phải rồi... sao ta lại có thể không làm gì được chứ."
Ba người là một thể, nếu hai người đã bị ghi hận, thì làm sao Hoắc Phi Hàn có thể thoát thân. Bị ghim chung một chỗ mới là hợp lý.
Không phải lần đầu ghé qua ký túc xá của Hoắc Phong Liệt, vừa bước vào sân, cả ba lập tức trông thấy mấy cọc luyện võ đã bị đánh đến tơi tả.
"Xem ra Nhị Cẩu vẫn thích luyện võ hơn một chút." Liễu Chẩm Thanh nhận xét. Trước kia khi y ở cùng ký túc xá với Hoắc Phi Hàn, trong sân cũng có mấy thứ như vậy. Mỗi ngày Hoắc Phi Hàn đều chăm chỉ luyện tập sau giờ học.
"Ừ, học văn cũng được, nhưng nó vẫn mê võ hơn." Hoắc Phi Hàn bước lên, cúi người xem xét cọc gỗ, "Cọc còn mới, nhanh như vậy đã đánh đến mức này, xem ra gần đây tập luyện khá khắc nghiệt."
"Còn không phải sao, có cạnh tranh mới sinh áp lực mà." Lê Tinh Nhược nhếch môi cười xấu xa.
Hoắc Phi Hàn khẽ rùng mình, như chợt nghĩ tới gì đó.
Liễu Chẩm Thanh cũng ngẫm nghĩ: "Là vì Liễu Kiều sao? Hai người tuổi xấp xỉ, Nhị Cẩu tuy có thiên phú về võ học, nhưng Liễu Kiều lại là hạng thiên tư phi phàm. Cạnh tranh với người như thế cũng chẳng có mấy ý nghĩa."
Bình luận