Chương 161: 161
Sau khi được đưa về phủ, Hoắc Phong Liệt vẫn không chịu buông tay. Người trong phủ tướng quân dường như đã quen với tình cảnh này từ lâu.
Chỉ có Hoắc Phi Hàn và Lê Tinh Nhược là biết rõ sự thật: tửu lượng của Nhị Cẩu vốn rất khá, từ đầu tới cuối chỉ đang giả say để lừa ai kia thôi.
Ánh mắt Hoắc Phi Hàn dừng lại trên người Liễu Chẩm Thanh, mang theo chút áy náy khó nói, trong lòng không khỏi cảm thấy như mình đang tiếp tay cho đệ đệ đi gạt tình cảm của huynh đệ vậy. Hắn cứ do dự muốn nói lại thôi, còn Lê Tinh Nhược thì chỉ cười nhẹ, trò chuyện như không có chuyện gì.
"Đừng nói mấy chuyện này nữa, mau lấy thuốc giải rượu ra đây." Liễu Chẩm Thanh bị ôm chặt không nhúc nhích được, sức lại không hơn được Hoắc Phong Liệt, vừa đặt được người kia lên giường thì gần như bị kéo cả người theo, cũng đành để mặc bị kéo lên giường cùng hắn.
Hoắc Phi Hàn định bước tới tách đệ đệ ra, thấy tình hình thế này thật chẳng ra thể thống gì, nhưng lại bị Lê Tinh Nhược đưa tay ngăn lại.
"Dù là thuốc giải rượu thì cũng phải có thời gian phát huy tác dụng, dù sao hắn cũng chẳng chịu buông ra đâu, ngươi cứ nằm cùng hắn đi cho xong." Lê Tinh Nhược nói, còn làm bộ đút thuốc cho Hoắc Phong Liệt: "Được rồi, há miệng."
Thấy cảnh chị dâu em chồng phối hợp ăn ý như đang diễn kịch lừa gạt Liễu Chẩm Thanh, Hoắc Phi Hàn chỉ đành bất lực tiếp tay. "Sao lại... để hắn uống rượu cơ chứ?"
Tư thế hiện tại của Liễu Chẩm Thanh có hơi kỳ cục, nhưng y không quá để tâm, cứ thế thuận thế nằm nghiêng trên giường, mặc cho Hoắc Phong Liệt ôm lấy từ phía sau, vừa nằm vừa trò chuyện phiếm với hai người kia.
"Chắc là do ta chọc giận hắn rồi, thật ra cũng chẳng thể trách ta được..." Nói đến đây, Liễu Chẩm Thanh liền thuật lại đầu đuôi sự việc xảy ra trong ngày.
Hai người nghe xong, bị diễn biến bất ngờ của câu chuyện chọc cho cười đến không thở nổi.
"Hóa ra sức hấp dẫn của Nhị Cẩu đã đủ mạnh để hạ gục ngươi rồi, Liễu Chẩm Thanh, ngươi phục chưa?" Lê Tinh Nhược cười lớn nói.
Liễu Chẩm Thanh không giận, còn vỗ vỗ cánh tay đang ôm lấy mình, thản nhiên nói: "Nhị Cẩu càng lớn càng tuấn tú, tiểu cô nương yêu thích cũng chẳng có gì lạ, chỉ là..."
Hai người thấy vẻ mặt Liễu Chẩm Thanh có chút kỳ lạ, trong lòng lập tức căng thẳng, cứ ngỡ y sắp phát hiện ra điều gì.
Nào ngờ Liễu Chẩm Thanh lại hỏi sang chuyện người trong lòng của ai kia, khiến cả hai đồng thời ngẩn người.
Hoắc Phi Hàn càng thêm chột dạ, không dám nhìn thẳng vào y, còn Lê Tinh Nhược thì khẽ cong môi, cười như không cười.
Ban đầu còn tưởng Hoắc Phong Liệt chỉ viện cớ để tránh phiền phức tình cảm, không ngờ phản ứng của hai người trước mặt lại như thế, khiến đầu óc Liễu Chẩm Thanh nhất thời có chút trì trệ.
"Là ai vậy? Các ngươi biết mà ta lại không biết? Còn chẳng buồn nói với ta lấy một câu?!" Trong lòng Liễu Chẩm Thanh bỗng trỗi lên cảm giác khó chịu.
Bình luận