Chương 160: 160
Sau sự việc xảy ra ở hoa lâu, Liễu Chẩm Thanh liền không lui tới nơi đó nữa.
Lần cuối cùng y từng hỏi Hoắc Phong Liệt vì sao lại có mặt ở đó, đối phương chỉ thản nhiên đáp: "Bởi vì Thanh ca cũng tới đó."
Hoắc Phong Liệt vốn là người ít lời, tính tình trầm lặng, nhưng mọi hành động đều đặt Liễu Chẩm Thanh làm trung tâm. Liễu Chẩm Thanh chợt thấy bản thân có lẽ đã trở thành tấm gương xấu khiến hắn bị ảnh hưởng, nên chỉ có thể tận tình khuyên nhủ: "Chỗ như vậy không phải là không thể tới, tới xem biểu diễn hay náo nhiệt đều được, nhưng nhớ phải luôn giữ mình trong sạch, không thể ở riêng một phòng với một cô nương như lần này. Ở phương diện này thì đừng học ta, mà nên học ca ca của đệ ấy, trước khi cưới đại tẩu của đệ còn chưa từng chạm vào tay nữ tử nào khác, đây là truyền thống tốt đẹp của Hoắc gia nhà đệ, phải giữ gìn cho tốt."
Thế nhưng Hoắc Phong Liệt lại mở to đôi mắt đen nhánh nhìn thẳng vào y, cái nhìn ấy khiến Liễu Chẩm Thanh cũng phải chột dạ. Cảm giác bản thân không làm được tấm gương tốt mà còn muốn lên mặt dạy bảo người khác, khiến y dứt khoát từ đó về sau không lui tới hoa lâu nữa.
Tuy không còn đến xuân lâu, nhưng những nơi Liễu Chẩm Thanh có thể ghé qua vui chơi vẫn còn rất nhiều: hội thơ, hội đàn, các buổi tụ hội... Tâm tình y tiêu sái, đi tới đâu cũng có thể khuấy động phong vân, lời đồn theo đó cũng nhiều không kể xiết. Mà những nơi như vậy, người còn phải ngày ngày đến viện Thái học như Hoắc Phong Liệt rất khó mà tham gia.
Thành ra, mỗi khi được trở về từ viện Thái học, Hoắc Phong Liệt gần như đều lập tức tới tìm Liễu Chẩm Thanh trước tiên, cảnh giác với đủ loại tình huống.
Có lẽ đã thành thói quen, sau này Liễu Chẩm Thanh dứt khoát chọn đến phủ tướng quân chơi vào đúng ngày hắn được nghỉ, đợi Hoắc Phong Liệt trở về rồi bốn người cùng nhau ra ngoài ăn cơm.
Vì thế, mỗi lần được về, Hoắc Phong Liệt chẳng buồn ngồi xe ngựa mà cưỡi ngựa thẳng một mạch về phủ tướng quân.
Nhưng lần này thì lại không gặp được người.
Trong phủ chỉ có đại ca và đại tẩu ở nhà.
"Thanh ca đâu ạ?" Vừa bước vào, Hoắc Phong Liệt đã cất tiếng hỏi ngay câu ấy.
Hoắc Phi Hàn cùng Lê Tinh Nhược sớm đã quen với điều này. Vài năm trở lại đây, bọn họ đã nhìn thấu tâm tư Hoắc Phong Liệt dành cho Liễu Chẩm Thanh, chỉ tiếc là... phía Liễu Chẩm Thanh chưa chắc đã chờ được.
Hoắc Phi Hàn hơi ngập ngừng, không tiện mở lời, ánh mắt liền chuyển sang nhìn Lê Tinh Nhược.
Mà Lê Tinh Nhược lại chẳng hề sợ chuyện không đủ lớn, nói thẳng ra: "Phủ bá tướng vừa hồi kinh không lâu đã để mắt tới sư huynh, hình như hai nhà đang có ý liên hôn. Hôm nay sư huynh đã mời cô nương nhà người ta tới Thực Vi Thiên ăn cơm, nói là tối sẽ tới phủ tướng quân gặp chúng ta."
Sắc mặt Hoắc Phong Liệt lập tức trở nên cực kỳ khó coi.
Lê Tinh Nhược vẫn chưa dừng lại: "Ầy, trong số con cháu quyền quý ở kinh thành, chỉ còn mỗi sư huynh là chưa thành thân. Dù lão hầu gia có mặc kệ đi nữa thì sư huynh cũng không thể kéo dài mãi được..."
Bình luận