Chương 157: 157
Liễu Chẩm Thanh đưa Nhị Cẩu quay lại yến hội, vừa bước vào đã thấy Hoắc Phi Hàn bị đám người bao vây. Không chút do dự, y lập tức xông vào, miệng lưỡi lanh lợi, nói năng dẻo như mỡ, gần mười ly rượu thì hết bảy tám ly là do y ra mặt chắn giúp. Mà thể chất Liễu Chẩm Thanh lại thuộc dạng ngàn chén không say, một mình y ứng phó cũng chẳng khác gì đấu thắng cả một vòng người.
Bên này, nhóm bạn bè của Hoắc Phong Liệt cũng kéo tới tìm hắn.
Việt gia và Hoắc gia vốn là thế giao, ngày đại hỷ như hôm nay dĩ nhiên không thể thiếu người bên Việt gia tới dự. Việt Húc Thiển được đưa đến dự tiệc.
Việt Húc Thiển tuy nhỏ tuổi nhưng lanh lợi, vừa trông thấy Hoắc Phong Liệt đi tới liền làm bộ giận dỗi: "Hiếm lắm ta mới được đến chơi một lần, vậy mà ngươi chẳng thèm để ý đến ta, cứ dính lấy Khê Đình ca ca mãi thôi..."
"Ta... hỗ trợ." Hoắc Phong Liệt vốn ít lời, tuổi lại còn nhỏ, bị nói như vậy liền lúng túng, có chút ngượng ngập.
Việt Húc Thiển bật cười, trêu chọc tiếp: "Thật không ngờ Hoắc đại ca lại thành thân thật với Lê tỷ tỷ. Hầy, nói xem... tiểu cô của ta có khi nào có cơ hội không?"
Lời còn chưa dứt, ánh mắt Hoắc Phong Liệt đã lập tức chuyển sang Việt Húc Thiển, không chút che giấu vẻ ghen ghét trong mắt.
Việt Húc Thiển thấy thế càng cười khoái chí: "Có khi lần này trưởng bối nhà ta đến đây là có chủ ý đó..."
"Không được!" Hoắc Phong Liệt lập tức nói.
Việt Húc Thiển bật cười không ngớt: "Được rồi, được rồi, vậy để ta giúp ngươi canh chừng, nếu có gì khả nghi thì sẽ báo ngay."
Hoắc Phong Liệt thoáng sửng sốt, chỉ có thể gật đầu. Trong mắt hắn thoáng hiện lên sự sốt ruột, nhưng sốt ruột hơn cũng chẳng có tác dụng gì,dù sao hắn vẫn chỉ là một thiếu niên, lực bất tòng tâm.
Đúng lúc ấy, từ phía xa có hai công tử, một lớn một nhỏ, cùng đi về phía bàn của họ.
Việt Húc Thiển liếc mắt hỏi: "Hai người kia là ai vậy?"
Hoắc Phong Liệt nhìn qua rồi đáp: "Là hai công tử của đế sư Bạch gia. Huynh trưởng là Bạch Du, đệ đệ là Bạch Tố, bọn họ đều học ở Thái học viện, Bạch Tố học cùng lớp với ta."
Nói xong, Hoắc Phong Liệt lập tức đứng lên đón tiếp.
"Nhị công tử, đệ đệ ta cứ bám mãi lấy bọn ta đến phát chán rồi, làm phiền ngươi dẫn nó đi chơi một lát nhé." Bạch Du mỉm cười lễ độ.
Bạch Tố lè lưỡi tinh nghịch với Hoắc Phong Liệt, tính tình hoạt bát, hiển nhiên đã thân quen với hắn.
Ngược lại, Bạch Du lại điềm đạm nho nhã, ánh mắt trong sáng, cử chỉ đều toát lên phong thái thư sinh khiến người đối diện cảm thấy dễ chịu.
Hai huynh đệ nhà Bạch gia đứng cùng nhau, quả thực khí chất phi phàm.
Hoắc Phong Liệt gật đầu đồng ý. Bạch Du vừa định xoay người rời đi, lại bị đệ đệ mình giữ lại.
"Ca ca, không phải huynh luôn muốn kết bạn với Liễu công tử sao? Phong Liệt rất thân với Liễu công tử đấy, nhờ hắn giúp huynh đi!"
Bình luận