Chương 156: 156
"Nhất bái thiên địa..."
"Ê, thấy người phía trước kia không?"
"Là Liễu Khê Đình đấy,kẻ kinh tài tuyệt diễm nổi danh khắp kinh thành. Hắn đúng là một người kỳ quặc, hôn thê của mình gả cho đại ca kết nghĩa mà vẫn cười cười nói nói tham gia hôn lễ, thậm chí còn đích thân đi đón dâu!"
"Nghe nói là vì bát tự không hợp nên mới hủy hôn thôi."
"Ai biết được? Có khi là Lê Tinh Nhược không chịu nổi tính phong lưu của Liễu Chẩm Thanh, cũng có thể là Hoắc Phi Hàn ra tay cướp người trong mộng của huynh đệ mình."
"Võ Hoắc, văn Liễu, y Lê,bộ ba nam nữ từng rực rỡ nhất kinh thành, giờ lại thành ra thế này. Trong lòng chắc chắn còn khúc mắc, không chừng sau này còn trở mặt thành thù ấy chứ..."
Hai kẻ đứng bên rìa đám đông xem náo nhiệt, miệng mồm hớn hở bàn tán, không ngờ phía sau đầu gối lại bị ai đó đập mạnh một cái, khiến cả hai lập tức quỳ rạp giữa đám người.
Cả hai đau đến kêu lên một tiếng, nhưng xung quanh quá ồn ào náo nhiệt, dù có người đứng ngay gần đó cũng không mấy ai để ý.
Hai người vừa xoa gối vừa quay đầu lại, liền thấy phía sau mình là một thiếu niên chừng mười mấy tuổi.
Thiếu niên ấy cao lớn hơn hẳn bạn đồng lứa, dáng người hiên ngang, gương mặt còn nét non nớt nhưng ánh mắt đã vô cùng lạnh lẽo. Đôi mắt đen thẫm, như vì sao giữa màn đêm, chỉ liếc nhìn một cái đã khiến hai công tử vốn miệng mồm lanh lợi lập tức im bặt, không dám thở mạnh.
Nói xấu sau lưng mà lại bị người nhà của người ta nghe thấy.
Nhưng thiếu niên cũng không gây sự, chỉ bước qua người họ, tiến đến đứng bên cạnh người thân vừa bị họ bàn tán, đối diện trước đám đông đang chú mục.
"Nhị bái cao đường!"
Hai tân nhân từ từ quỳ xuống hành lễ.
Khóe môi Liễu Chẩm Thanh nhếch cao từng chút một, nhìn cảnh tượng trước mắt mà không khỏi thấy lòng mình nhẹ bẫng, lâng lâng như có rượu say. Y cảm nhận được có người bên cạnh khẽ động, nghiêng đầu thì thấy thiếu niên kia đã lặng lẽ đứng bên, chỉ cần hơi cúi đầu là có thể đối mặt với y.
Liễu Chẩm Thanh mỉm cười ôm thiếu niên lại gần, tay xoa nhẹ mái tóc hắn:"Nhị Cẩu đi đâu vậy? Đại ca đại tẩu của đệ đang bái đường mà đệ lại đến muộn sao?"
Lời còn chưa dứt, y đã thấy Hoắc Phong Liệt giơ tay lên,trong tay là một miếng bánh hoa đào, đưa thẳng tới trước mặt y.
Liễu Chẩm Thanh ngẩn người, suýt nữa không nhịn được mà bật cười. Nhị Cẩu này, đúng là vừa ngốc vừa đáng yêu. Hồi nãy lúc đón dâu, y có chút đói bụng, trông thấy hạ nhân bưng điểm tâm đi ngang qua liền buột miệng nói:"Bánh hoa đào, lát nữa phải ăn một miếng lót dạ mới được."
Nói rồi thì mải bận, chính y cũng quên mất. Không ngờ Nhị Cẩu luôn đi theo y lại ghi nhớ trong lòng, hóa ra vừa rồi hắn ra ngoài là vì đi tìm bánh cho y sao?
Gương mặt nhỏ của Hoắc Phong Liệt không hề có vẻ lấy lòng, chỉ có sự chân thành thuần túy. Đôi mắt vừa đen vừa sáng, dõi theo y chăm chú, như ngôi sao nhỏ lấp lánh giữa trời đêm, nghiêm túc đến mức khiến người ta muốn ôm vào lòng mà cưng chiều.
Bình luận