🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 154: 154

Ngày đại hỷ của chủ nhân, đến cả người luôn biết kiềm chế như Liễu Kiều cũng uống nhiều rượu hơn thường lệ.

Liễu Kiều uống say thì dễ nổi giận hơn, nhìn Kiều Cận dõng dạc nói như thế, chỉ lạnh lùng bật cười, nói: "Tiểu quỷ thối!"

Chờ đến lúc Kiều Cận lao tới, Liễu Kiều liền nhấc chân muốn đạp thẳng vào ngực hắn. Con sói con này lại dám nhân lúc hắn say để lén lút bò lên giường, Liễu Kiều tất nhiên phải dẫm cho nó thuần phục.

Quả nhiên, đối mặt với sói con thì một khắc cũng không thể sơ suất. Nếu bị bắt được một khe hở, nó sẽ cắn chặt con mồi, mặt dày vô sỉ đòi được voi lại muốn đòi thêm cả tiên.

Nhưng ngay khi chân Liễu Kiều đạp tới, Kiều Cận lại đột ngột ngửa người ra sau, khiến cú đá của hắn rơi vào khoảng không, sức lực theo đó cũng uổng phí.

Kiều Cận lập tức chộp lấy cẳng chân Liễu Kiều, hất lên một cái rồi xoay người, ép hắn lên thân cây. Dù là cao thủ như Liễu Kiều cũng không thể không thừa nhận, phản ứng lần này của Kiều Cận quả thật ngoài dự đoán.

Lần đầu tiên Liễu Kiều phải chịu chút thất thế, có thể thấy được Kiều Cận đã thực sự khổ luyện đến mức nào, rốt cuộc cũng có ngày khiến hắn lúng túng như vậy.

Nhưng đối mặt với một cao thủ tuyệt đỉnh, tất cả vẫn chỉ là công dã tràng. Ngay khi Kiều Cận áp sát, một luồng lạnh sắc chợt lướt qua cổ hắn.

Vừa cúi đầu xuống đã thấy lưỡi dao sáng lóa của Liễu Kiều đã dí ngay vào yết hầu mình.

"Ngươi!" Kiều Cận kinh hãi kêu lên.

Liễu Kiều hơi sững lại, "Phản xạ có điều kiện."

Phản ứng bất ngờ của Kiều Cận đã chạm tới bản năng sát thủ trong hắn, lập tức ra chiêu chí mạng không hề do dự.

Kiều Cận tức khắc cảm thấy tủi thân đến cực điểm, như đang giận dỗi mà đột nhiên đưa cổ về phía tay Liễu Kiều.

"Vậy ngươi giết ta đi!" Kiều Cận cả giận nói.

Liễu Kiều phản ứng lại thì không thu tay, nhưng lực đạo không còn đủ để gây thương tổn. Kiều Cận tiếp tục tiến về phía trước, chỉ có đầu ngón tay Liễu Kiều là đang chạm nhẹ vào yết hầu hắn.

Xúc cảm ấy khiến Liễu Kiều thoáng sửng sốt, hầu kết bất giác chuyển động, trong lòng dâng lên một cảm giác kỳ quái.

Hắn bực bội khẽ xì một tiếng, rút tay về, đẩy mạnh vào ngực Kiều Cận: "Cút ngay, đừng có nổi điên!"

Kiều Cận lại càng không chịu, phỏng chừng là đã thật sự uống đến điên rồi.

Hắn nhào tới mạnh mẽ như một con thú bị dồn đến đường cùng, vẻ mặt hung hãn: "Ta cứ nổi điên đấy, Liễu Kiều, ta sắp bị ngươi bức đến điên rồi, khắp thiên hạ này ta không cần gì hết, ta chỉ cần ngươi, ta đã không chịu đựng được nữa rồi! Ngươi còn muốn ta chờ đến bao giờ!"

Kiều Cận nổi điên đã thành quen, Liễu Kiều cũng không buồn để tâm, thản nhiên nói: "Ta không bắt ngươi chờ, không chịu được nữa thì đi tìm người khác đi."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...