Chương 15: 15
Thói quen hình thành suốt bao năm, cuối cùng đã ăn sâu vào phản xạ. Đến mức lúc gắp cá, Liễu Chẩm Thanh hoàn toàn không ý thức được mình đang làm gì nữa.
Khi ấy, y cùng Hoắc Phi Hàn, Lê Tinh Nhược thường xuyên ra ngoài chơi bời với nhau. Trong ba nhà, chỉ có Hoắc Phi Hàn có đệ đệ nhỏ, mỗi lần ra ngoài tìm món ngon, nhất định sẽ dắt theo bạn nhỏ đi cùng.
Nhị Cẩu lúc đó còn rất nhỏ, cũng ít nói, chẳng chen vào nổi câu chuyện của mấy người lớn. Thế nên khi ba người vừa ăn vừa trò chuyện khí thế, thì Nhị Cẩu sẽ ngoan ngoãn ngồi một bên, im lặng ăn cơm.
Có vài lần Liễu Chẩm Thanh ăn cá bị hóc xương, đến mức xước cổ họng, ho ra máu. Lê Tinh Nhược khi ấy vừa mắng vừa vội vàng đỡ y, tiện thể còn quay sang giáo huấn Nhị Cẩu, dạy rằng: lần sau ăn cá nhớ phải nhằn xương kỹ vào, đừng học thói hấp tấp.
Có lẽ chính mấy lần đó khiến Nhị Cẩu sinh sợ. Từ đó về sau, mỗi lần ăn cá, hắn đều cẩn thận gỡ hết xương trước, tay chân nhanh nhẹn như luyện qua trăm trận. Gỡ xong, phần thịt cá ấy sẽ được đặt vào đĩa nhỏ, cung kính đẩy tới trước mặt bọn họ. Một người nhặt, bốn người ăn – y hệt một tiểu tiểu đầu bếp phục vụ không công.
Nghĩ lại, ba người lớn khi ấy đúng là quá không có nhân tính. Nhìn giờ, di chứng vẫn còn nguyên – thói quen đó vẫn đeo bám hắn.
Không chỉ là thấy có lỗi với Nhị Cẩu, mà hiện tại y còn thấy mình hố chính mình một cú đau điếng.
Không biết có phải ảo giác hay không, mà ánh mắt Hoắc Phong Liệt đang nhìn qua đây lạnh đến mức có thể thiêu cháy người khác. Dưới ánh sáng, mắt hắn chợt ánh lên một tầng đỏ thẫm, rồi lại lập tức tan biến như chưa từng xuất hiện.
Có lẽ hắn đang nghĩ – hắn đường đường là Trấn Quốc Đại tướng quân, lọc cá cũng bị coi như gia nhân, vậy mà còn có người dám... hưởng dụng?
Tất nhiên không thể vì mấy miếng cá mà nghi ngờ thân phận y. Nghĩ đến đây, Liễu Chẩm Thanh cố trấn định, thần sắc cũng dần lấy lại tự nhiên.
Nhưng ánh mắt như soi thấu lòng người của ba người kia vẫn cứ nhìn chằm chằm. Biết không thể giả vờ ngơ ngác mãi, Liễu Chẩm Thanh bèn tỏ ra xấu hổ đúng lúc, lập tức đứng dậy, chắp tay hành lễ: "Thật thất lễ, tại hạ... tại hạ quen việc trong phủ mỗi khi ăn cá đều có đĩa nhỏ đựng phần đã lọc xương, nên vừa rồi vô thức gắp, chưa kịp phản ứng. Xin được tạ tội với Hoắc tướng quân."
Phòng ăn lập tức rơi vào tĩnh mịch. Không biết mấy phút đã trôi qua, cuối cùng mới nghe thấy một giọng khàn trầm chậm rãi vang lên: "Không sao, Liễu công tử, mời ngồi."
Hoàng thương dĩ nhiên xa hoa, có hạ nhân hầu hạ là chuyện bình thường. Một đĩa cá đã lọc xương đặt sẵn trên bàn – chuyện ấy ở Liễu gia không thiếu.
Khi Liễu Chẩm Thanh ngẩng đầu lên, vẻ mặt Hoắc Phong Liệt đã hoàn toàn khôi phục lạnh lùng như thường. Sắc đỏ dưới đáy mắt, tựa như chưa từng tồn tại.
Liễu Chẩm Thanh xấu hổ ngồi xuống, liếc sang đối diện thì thấy Hạ Lan đang lặng lẽ giơ ngón cái với mình, ra hiệu "đỉnh thật đấy". Tần Dư thì lại nhíu mày, ánh mắt sâu xa nhìn Hoắc Phong Liệt – không rõ đang nghĩ gì.
Bình luận