🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 149: Ngoại truyện

Phía hải vực phương Đông có một hòn đảo thần bí. Diện tích tuy không lớn, nhưng lại biệt lập, cách xa những hòn đảo khác.

Nếu cướp biển lỡ bén mảng tới gần, gần như không ai còn sống mà rời đi.

Còn những con tàu gặp nạn mà trôi dạt đến đây, người trên thuyền đều rơi vào hôn mê. Đến khi tỉnh lại, chẳng những vết thương trên người đã lành lặn, mà lương thực, nước uống trên tàu cũng được bổ sung đầy đủ, thậm chí con thuyền còn thuận lợi cập gần đất liền.

Thế nhưng phần lớn thời gian, tàu bè đều không thể tiếp cận được hòn đảo nhỏ kia. Mỗi lần đến gần, dường như đều gặp phải đá ngầm hay mạch nước ngầm chặn đường, nếu cố tình tiến vào, chỉ có kết cục thuyền vỡ người vong.

Lâu dần, hòn đảo kỳ bí ấy bị người ta đồn đoán là nơi ở của thần tiên. Cũng từng có kẻ tự tin vào tiền tài và thế lực của mình, muốn điều tra cho rõ ràng, nhưng đều bị thủy quân đóng quân gần đó nghiêm nghị khuyên răn, buộc phải quay đầu.

"Nghe nói có một đôi thần tiên sống trên đảo ấy."

"Ta lại nghe bảo có kho báu và bí tịch ẩn giấu."

"Không không, ta nghe người ta nói, nơi đó là chốn ẩn cư của một đôi phu thê trẻ."

Nhưng những lời đồn đại ấy cũng chỉ là đề tài để bàn tán lúc trà dư tửu hậu mà thôi.

Trên một chiếc thuyền hoa ở quận Minh An, cô nương Hề Nhiễm đang tiếp đãi Tống Tinh Mạc. Nghe tiếng bàn luận xôn xao bên ngoài, nàng khẽ cười nói: "Hòn đảo kia thực sự huyền bí đến thế sao? Ngươi từng đến đó chưa?"

Tống Tinh Mạc mỉm cười, đặt chén rượu xuống, nói: "Chỉ là một hòn đảo nhỏ để người ta ẩn cư thôi."

Lời còn chưa dứt, bên ngoài đã vang lên tiếng xôn xao náo động. Tống Tinh Mạc đứng dậy, phủi ống tay áo: "Xem ra là bắt được rồi."

"Ngươi để Dịch Xuyên công tử đi bắt trộm, còn bản thân thì ngồi đây uống rượu cùng hoa sắc, thật biết tranh thủ đấy." Hề Nhiễm cười khúc khích:"Hay là gọi cả Dịch Xuyên công tử lên, cho hắn nghỉ ngơi một chút?"

Tống Tinh Mạc liếc nàng một cái, ánh mắt rõ ràng không vui. Hề Nhiễm vẫn mỉm cười, nói tiếp: "Thôi thì, ngày mai ngươi còn đến không? Ta còn có thêm chút tin tức khác..."

Tống Tinh Mạc khoát tay nói: "Ngày mai không tới được, ta phải rời thành rồi."

Hề Nhiễm có phần ngạc nhiên: "Hiếm thấy ngươi phải đi xa."

Tống Tinh Mạc cười đầy ẩn ý: "Đi dự hỷ yến của bạn tốt."

Dứt lời, Tống Tinh Mạc liền rời thuyền đi đón Dịch Xuyên. Dịch Xuyên đã bắt được người, hai thanh đao đeo lại bên hông, thấy Tống Tinh Mạc uống say mới xuống thuyền, gương mặt đầy khó chịu: "Ngươi lại lừa ta làm cu li! Còn ngươi thì chẳng động tay chân gì cả!"

Tống Tinh Mạc lập tức đổ người về phía trước, giả vờ mềm yếu, cánh tay rắn chắc khoác hờ lên vai rộng của Dịch Xuyên: "Ôi chao, người có bản lĩnh thì phải làm nhiều một chút mà."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...