Chương 148: Hoàn
Đá, đuốc cùng mưa tên cuồng nộ trút xuống, không ngừng tàn phá tường thành như trút giận.
Thế công dữ dội ấy khiến lòng người run sợ. Dẫu sao cũng chẳng ai ngờ rằng một chiến thần lừng danh như vậy lại có thể gặp nạn ngay tại thành của chính mình. Anh hùng vốn là hình tượng được ngưỡng mộ, giờ phút này, khi chính người ấy lâm vào hiểm cảnh, trong lòng họ cũng trở nên hoang mang. Đối mặt với sự phẫn nộ ngút trời của kẻ địch, ai nấy đều khó lòng chống đỡ.
Thế nhưng Vương gia của họ không chọn cách gia cố phòng thủ, ngược lại lại hạ lệnh nghênh chiến, quyết cướp lại thi thể của Liễu Chẩm Thanh, sống phải thấy người, chết phải thấy xác.
Đối diện với một Vương gia cuồng loạn, những sự kiện xảy ra trước đó đã khiến phòng tuyến tâm lý của quân sĩ hoàn toàn sụp đổ. Ngay cả ám vệ của Lý Cẩm Thư cũng bắt đầu cho rằng chủ tử của mình đã điên thật rồi.
Các phó tướng xung quanh đưa mắt nhìn nhau, cuối cùng có người cắn răng đứng dậy, chuẩn bị thi hành thánh chỉ vừa được tuyên đọc: Lý Vương gia hiện thần trí đã không còn minh mẫn, binh quyền từ giờ sẽ do họ tiếp quản.
Lý Cẩm Thư đột ngột quay sang nhìn những kẻ đang chống đối mình, ánh mắt lướt qua từng thuộc hạ năm xưa, giờ lại đứng cùng một chiến tuyến, nhìn hắn bằng ánh mắt đầy phẫn nộ xen lẫn thất vọng.
Đến lúc này, hắn mới bừng tỉnh, nhận ra cái bẫy mà Liễu Chẩm Thanh để lại cho mình , một cái bẫy mà hắn đã vô thức rơi vào quá sâu. Hắn quả nhiên đã bị Liễu Chẩm Thanh dắt mũi, nhưng vẫn không sao hiểu nổi lý do y cam tâm mạo hiểm tính mạng chỉ để rời khỏi nơi này. Đó không phải là hành động của một kẻ thông minh.
Thế nhưng, hiện tại không phải lúc để suy nghĩ nhiều. Khi chính thủ hạ của mình nổi dậy, dẫu có ám vệ và tử sĩ liều chết bảo vệ, Lý Cẩm Thư cũng hiểu rõ: đại thế đã mất.
Chẳng bao lâu sau, tường thành đã đổi chủ chỉ huy. Để tránh thất thủ, quân đội tập trung toàn lực vào phòng ngự, chờ lệnh trực tiếp từ Hoàng đế Tây Hằng, còn Lý Cẩm Thư thì đã bị giam giữ.
Sau một hồi công kích dữ dội, Hoắc gia quân cũng nhận lệnh rút lui. Bọn họ muốn quay về để kiểm tra tình hình của tướng quân rồi mới quyết định bước tiếp theo.
Nhân lúc quân đội rút đi, Liễu Kiều , người đang gây trở ngại cho đội cung tiễn , cùng Trịnh Duy và Tần Dư hỗ trợ từ xa cũng lặng lẽ rút quân.
Tận đến khi đêm buông, hai người đang ẩn thân trong một góc tối nơi tường thành mới chui ra. Nơi họ nấp nằm hoàn toàn đối diện với vị trí của cung thủ.
"Hoắc Phong Liệt muốn hù chết chúng ta sao? Rõ ràng mũi tên phải nhắm trúng Liễu Chẩm Thanh chứ." Tống Tinh Mạc bực bội lên tiếng.
"Không muốn y bị thương?" Dịch Xuyên giúp Tống Tinh Mạc cất đi chiếc trường cung và mũi tên có hình dạng kỳ quái. Đó chính là tác phẩm do ba người Hoắc Phi Hàn, Liễu Chẩm Thanh và Tống Tinh Mạc chế tạo năm xưa, ban đầu chỉ dùng để săn thú, không dùng để sát sinh.
"Sao mà bị thương được chứ, cùng lắm thì đau một chút thôi." Tống Tinh Mạc bĩu môi: "Đi, về quân doanh thôi."
Dịch Xuyên ngạc nhiên nói: "Nhưng chẳng phải trong thư Liễu công tử đã dặn chúng ta phải trở về rồi quay lại kinh thành sao? Nếu xuất hiện ở quân doanh lúc này sẽ dễ bị nghi ngờ đấy."
Bình luận