Chương 147: 147
Đại Chu mang theo hai mươi vạn đại quân đóng quân sát biên giới Tây Hằng quốc, phía Tây Hằng quốc cũng điều động hai mươi vạn đại quân trấn thủ, thế lực đôi bên cân bằng, bên nào cũng không dám hành động thiếu suy nghĩ. Tuy nhiên, Tây Hằng quốc là bên đuối lý, đương nhiên phải chủ động phái người đến đàm phán.
Dưới áp lực của Lý Cẩm Thư, sứ thần Tây Hằng quốc chỉ đành dày mặt mà nói: Vương gia cùng Liễu Tiêu Trúc vừa gặp đã thân, coi nhau như huynh đệ, vì thế mới mời y đến phủ làm khách. Khi nào thích hợp sẽ đưa người về, nếu Hoắc tướng quân lo lắng, cũng có thể đến phủ làm khách.
Lời nói bề ngoài nghe có vẻ chính đáng, nhưng lại trắng trợn không coi ai ra gì, chẳng những khiến sứ thần Đại Chu khó mà nuốt trôi, đến chính sứ thần Tây Hằng quốc nói xong cũng cảm thấy miệng khô nóng. Hắn thầm nghĩ Vương gia nhà mình quả đúng như lời đồn , đang cố vơ vét mấy lý do gượng gạo để ganh đua với Hoắc Phong Liệt.
Vài phen đàm phán không thành, cục diện lại càng thêm căng thẳng. Hoắc gia quân liên tiếp áp sát đường biên giới, đứng từ tường thành phía Tây Hằng quốc nhìn ra chân trời cũng có thể thấy một dải đen dày đặc trải dài, đó chính là bóng dáng đại quân Hoắc tướng quân, chỉ cần hiện thân đã khiến lòng người rúng động.
Nếu không phải trong thành hiện giờ có hoàng đế, Lý Cẩm Thư cùng vô số nhân vật quyền quý cư trú, thì dân chúng hẳn đã sớm bỏ chạy.
Tại một tửu lâu trong thành biên cảnh, khắp nơi đều rôm rả bàn tán về những tin tức lớn nhỏ. Có người nói Lý Cẩm Thư điên rồi, có kẻ lại nói hắn cảm thấy quyền lực đang suy yếu nên muốn mượn trận chiến này để giữ thế lực. Cũng có người cho rằng rốt cuộc hắn cũng muốn tạo phản, mưu tính xưng đế. Lại có người bàn ra tán vào rằng hắn, như nhiều năm trước, lại bị sắc đẹp của người Đại Chu mê hoặc, không tiếc hy sinh lợi ích quốc gia và an nguy bá tánh Tây Hằng, thậm chí muốn đổi một tòa thành chỉ để lấy một người.
Đặc biệt khi thấy sứ thần ra vào liên tục, dư luận càng trở nên sục sôi. Ai ai cũng có cảm giác rằng bản thân chẳng khác nào cá nằm trên thớt, vận mệnh nằm trọn trong tay kẻ cầm dao.
Trên thực tế, biên cảnh này đã từng nhiều lần trải qua chiến tranh, dân chúng vốn có tâm lý vững vàng. Thế nhưng lần này bầu không khí bất an lại rõ rệt, cho thấy tình hình không hề bình thường, khiến tầng lớp trên phải để tâm, lập tức phái người điều tra.
Trong một con hẻm nhỏ thuộc khu dân cư, một đoàn thương nhân đang bí mật đóng quân.
Một bóng đen chợt lóe, ngay sau đó vang lên tiếng kêu rên khẽ, lập tức thu hút sự chú ý của người đang học tập trong viện.
Việt Húc Thiển ngẩng đầu nhìn về phía Tần Dư vừa mới ra tay xử lý một người, bình thản nói: "Ta đã âm thầm phát tán tin tức khắp thành, vậy mà nhanh như vậy đã tra được tới nơi. Xem ra Lý Cẩm Thư quả nhiên không tầm thường."
"Có cần đổi địa điểm không?" Tần Dư hỏi.
Việt Húc Thiển mỉm cười đáp: "Theo chỉ thị của Liễu huynh, bước này coi như đã hoàn tất, nên rút lui thôi. Ta sẽ ở lại làm nhiệm vụ cản đường."
Bình luận