Chương 146: 146
Liễu Chẩm Thanh mỉm cười, chậm rãi nói: "Không, ta muốn ngươi phái người đưa bọn chúng an toàn trở về, giao tận tay Hoắc Phong Liệt."
Lý Cẩm Thư ngạc nhiên nhướng mày: "Ngươi lại tin tưởng ta đến thế sao?"
Liễu Chẩm Thanh cười càng rạng rỡ, hỏi ngược lại: "Ngươi có biết ta là ai không?"
Lý Cẩm Thư khựng lại một chút, đáp: "Liễu Tiêu Trúc."
Nụ cười nơi khóe môi Liễu Chẩm Thanh càng thêm rạng rỡ, khẽ lắc đầu phủ nhận.
Lý Cẩm Thư tiếp tục: "Chẳng lẽ ngươi định nói hiện tại ngươi là tướng quân phu nhân?"
"Tơ liễu nở hoa lưu không đặng." Liễu Chẩm Thanh đột nhiên thốt ra một câu thơ chẳng đầu chẳng đuôi.
Vốn dĩ Lý Cẩm Thư vẫn còn cười cợt, nhưng sắc mặt lập tức sầm xuống:"Sao... sao ngươi lại biết câu thơ đó?"
Năm xưa khi lần đầu gặp Liễu Chẩm Thanh, chính hắn đã đọc câu thơ này trước mặt y. Khi đó chỉ có hai người, tuyệt đối không thể có kẻ thứ ba nghe thấy. Không thể nào là trùng hợp. Không thể!
"Lý Vương gia, vết thương ngón áp út tay phải đã khỏi hẳn chưa?" Liễu Chẩm Thanh hỏi.
Ánh mắt Lý Cẩm Thư lập tức trợn lớn. Ngón áp út ấy chỉ từng bị thương duy nhất một lần , là khi hắn uống say, trêu ghẹo Liễu Chẩm Thanh, bị Hoắc Phi Hàn bẻ gãy. Làm bị thương sứ thần thì Hoắc Phi Hàn ắt sẽ gặp rắc rối, nhưng do chính Lý Cẩm Thư gây chuyện trước, nên ba người cuối cùng đều đồng ý không truyền ra ngoài.
Lý Cẩm Thư nghi hoặc nhìn chằm chằm vào Liễu Chẩm Thanh, trong đầu không ngừng vang lên hàng loạt câu hỏi. Hắn đã điều tra rất kỹ thân phận của Liễu công tử này ,từ tuổi tác đến lai lịch , rõ ràng không thể nào biết chuyện năm xưa. Nhưng vì sao...?
Việc này quá đỗi kỳ lạ. Hắn nhất định phải biết đáp án!
"Ngươi rốt cuộc là ai? Ai đã nói cho ngươi biết những chuyện đó?"
Ban đầu, Liễu Chẩm Thanh từng nghi ngờ có lẽ Lý Cẩm Thư đã phát hiện thân phận thật của mình, nên cố tình bày ra một cái bẫy. Nhưng xét cho cùng, điều này quá gượng ép. Số lần Lý Cẩm Thư gặp y từ trước đến nay có thể đếm trên đầu ngón tay, hoàn toàn không đủ để nhìn thấu hay nhận ra điều gì. Người có thể nhận ra thân phận của y, chỉ có thể là kẻ thực sự hiểu rõ, hoặc chính y tự mình để lộ. Cho nên, khả năng Lý Cẩm Thư biết rõ y là Liễu Chẩm Thanh gần như bằng không.
Y đã dựa vào điểm này để sắp đặt ván cờ, mà từ những lời đối đáp ban nãy, Liễu Chẩm Thanh đã có thể xác định: nếu Lý Cẩm Thư thực sự nhận ra thân phận của y, thì tuyệt đối không thể nấn ná ở nơi này lâu đến vậy.
"Muốn biết sao?" Liễu Chẩm Thanh mỉm cười tủm tỉm hỏi.
Sắc mặt Lý Cẩm Thư thoáng trở nên âm trầm, dường như đã hiểu được dụng ý của Liễu Chẩm Thanh: "Điều kiện trao đổi là đưa hai đứa nhỏ rời đi an toàn?"
"Ta muốn nhận được hồi âm từ Hoắc Phong Liệt." Liễu Chẩm Thanh vẫn giữ nụ cười: "Sau khi nhận được, ta sẽ nói cho ngươi biết."
Bình luận