Chương 144: 144
Năm ấy, tuy Lý Cẩm Thư đã đưa quân Tây Hằng quốc rút đi, tạm thời hóa giải được nguy cơ trước mắt cho Liễu Chẩm Thanh, nhưng không bao lâu sau, Tây Hằng quốc lại thừa dịp nguyên soái của Đại Chu vừa qua đời mà âm mưu quay trở lại thôn tính Đại Chu, còn liên hợp với các nước lân bang.
Hoắc Phong Liệt tiếp nhận vị trí của Hoắc Phi Hàn, trấn giữ phương Tây, chiến sự gian nan đến cực điểm.
Cũng vào thời điểm đó, triều đình đang bước vào giai đoạn quyết chiến với tam vương , là cơ hội cuối cùng để định đoạt cục diện. Mỗi ngày Liễu Chẩm Thanh đều lao tâm khổ tứ, bận đến sứt đầu mẻ trán. Không ít lần bị thương, trúng độc, khiến thân thể dần suy kiệt, tinh thần cũng mỏi mệt không yên.
Trong lòng y, Nguyên Giác và mình là một thể, cho nên chưa từng nảy sinh mảy may nghi ngờ rằng hắn sẽ dối trá chuyện như vậy.
Y đương nhiên tin tưởng thông tin do Nguyên Giác truyền đến, cho rằng quả thật Hoắc Phong Liệt còn quá non nớt, dễ dao động , nghĩ lại mới thấy, đó là nỗi sỉ nhục lớn nhất đối với Nhị Cẩu.
Hoắc Phong Liệt từng nói rằng hắn đã thích y từ khi còn nhỏ, vì biết mình chỉ là đệ đệ trong mắt y, nên luôn lặng lẽ giấu kín. Hắn từng nghĩ, đợi đến khi thiên hạ thái bình rồi mới lấy chuyện này ra "làm phiền" Thanh ca.
Liễu Chẩm Thanh đã từng tận mắt nhìn thấy những vết thương dưới hình xăm kia , thời gian đó, hắn đã bị thương vô số lần, thậm chí còn có cả những vết trí mạng.
Có lẽ là lúc ấy, không biết liệu bản thân có thể sống sót rời khỏi chiến trường hay không, hắn mới gom hết dũng khí, chọn đúng thời điểm bất lợi nhất ấy, mượn danh nghĩa chiến báo mà gửi kèm một lá thư tỏ tình , đem tất cả tình cảm lặng thầm suốt bao năm dâng lên người trong lòng.
Kết quả, hồi âm từ Liễu Chẩm Thanh lại giống như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt , nghiêm khắc trách mắng, cảnh cáo hắn đừng si tâm vọng tưởng, giọng điệu như thể ghê tởm tình cảm đó, hung hăng cự tuyệt đến không còn đường lùi.
Ngay sau đó, hắn lại nhận được thư từ huynh đệ tốt Nguyên Giác, lừa hắn rằng Liễu Chẩm Thanh cùng Dao Hoa có tình cảm, từng định âm thầm rời cung ở bên nhau. Tình cảm của hắn, chỉ là đơn phương vô vọng. Ngoài việc chiến thắng vì Thanh ca, hắn chẳng có tư cách nào để đứng bên cạnh người đó.
Từ thời khắc ấy, Hoắc Phong Liệt không còn viết thư riêng cho Liễu Chẩm Thanh nữa, chỉ còn gửi chiến báo. Mà Liễu Chẩm Thanh cũng hoàn toàn không phát hiện ra sự thay đổi đó.
Sau này, khi Liễu Chẩm Thanh chết đi, Hoắc Phong Liệt như phát điên, vẫn phải cắn răng chống đỡ vì lý tưởng của Thanh ca và đại ca hắn.
Cứ như vậy, sống trong trạng thái không màng sinh tử, mãi đến khi gặp được thế ngoại cao nhân, nhận được vô số ám chỉ, hắn mới dám hy vọng, dù chỉ là mông lung, để chờ đợi một kỳ tích.
Tám năm sau, hắn thật sự phát hiện Liễu Chẩm Thanh đã trở về , người năm đó từng lạnh lùng cự tuyệt hắn, sau khi trở lại lại không muốn nhận hắn, chỉ muốn tránh xa. Hoắc Phong Liệt không dám nhận người, chỉ âm thầm bảo vệ y được bình an.
Bình luận