Chương 141: 141
Vương trướng vì tụ hội quá nhiều đại thần nên trở nên hơi chật chội, song chẳng ai dám hé môi nửa lời, chỉ âm thầm căng thẳng gánh chịu bầu không khí giương cung bạt kiếm giữa Thái hậu và Thái phi.
Không ai chú ý đến ánh mắt đang lặng lẽ đảo qua từng người, cuối cùng dừng lại trên ánh nhìn thẳng tắp của Liễu Chẩm Thanh hướng về phía Dao Hoa.
"Thái Hậu nương nương, người nói vậy là đang muốn nói thay cho Liễu tướng gia sao? Thần từng nghe nói trước khi ngài được gả vào hoàng gia..."
Một thần tử bóng gió nêu lên nghi vấn, nhưng lời còn chưa dứt đã bị ánh mắt lạnh như băng của Giản Sương quét tới, lập tức câm bặt.
Dao Hoa bật cười khẽ, âm thanh như gió lướt qua mặt hồ: "Nếu ai gia dám nói, cũng sẽ không sợ bị các ngươi nghi ngờ điều gì. Các vị có mặt nơi đây, những kẻ trong lòng còn chột dạ, đặc biệt là tam đại lão thần, các ngươi còn nhớ rõ năm đó vì sao lại bắt đầu kiêng kị và oán hận Liễu Chẩm Thanh không?"
Câu hỏi ấy vừa dứt, mấy lão thần thoáng nhìn nhau, trong lòng bất giác trào dâng hồi ức. Bắt đầu từ lúc nào, họ lại cảm thấy Liễu Chẩm Thanh mang dã tâm, là mối họa quyền thần? Rõ ràng năm đó, y cùng Hoắc Phi Hàn dốc tâm dốc sức cứu hoàng thượng trở về, vì cớ gì sau đó lại bị cho là muốn thâu tóm triều chính?
Tâm trí mọi người thoáng chốc bị kéo về khoảnh khắc đầu tiên họ xung đột với Liễu Chẩm Thanh trên triều.
Khi ấy Nguyên Giác vừa trở lại đăng cơ, muốn giữ trọn đạo hiếu tế trời đất, nên bị cảm lạnh. Về sau bệnh tình chuyển nặng, nằm liệt không dậy nổi.
Một cơn cảm lạnh đơn giản, giữa kinh thành đầy rẫy danh y, vậy mà vẫn không khỏi , tình huống ấy lập tức làm dấy lên hàng loạt lời đồn đại.
Triều chính khi đó do một tay Liễu Chẩm Thanh quản lý, tam vương nhân cơ hội bắt đầu lung lạc lòng người, tung tin đồn rằng Liễu Chẩm Thanh cố tình kéo dài bệnh tình của tiểu hoàng đế để củng cố quyền lực, khiến hoàng đế buộc phải tiếp tục nằm bệnh.
Những lời đồn như thế khiến lòng người dao động, một hai đòi tận mắt thấy hoàng thượng mới tin là y còn sống. Mà Liễu Chẩm Thanh lại luôn ngăn cản không cho vào, khiến sự bất mãn âm ỉ lan khắp triều đình.
Dân gian cũng không yên. Người ta đồn rằng hoàng đế sắp không qua khỏi, lại nói vì thức trắng nhiều đêm cầu nguyện trời cao cứu dân khỏi thiên tai mà ngã bệnh. Khi ấy, khắp nơi chịu đựng thiên tai khắc nghiệt, lòng dân hoảng loạn, thế là tin đồn lan đi như cháy rừng, khiến bá tánh vừa cảm động vừa lo sợ.
Mà rồi, đúng lúc tình hình lên đến cực điểm, Nguyên Giác lại bất ngờ khỏi bệnh. Gần như ngay thời khắc ấy, thiên tai dần lắng dịu, thế cục xoay chuyển tích cực. Dân chúng nghe lời đồn lại càng tin tưởng , hắn chính là chân long quy vị*, người mang thiên mệnh đến cứu rỗi Đại Chu.
[*Chân long quy vị: chỉ người chân mệnh thiên tử quay về đúng ngôi vị vốn có.]
Tuy rằng kết quả là tốt đẹp, nhưng từ lúc đó, ấn tượng về Liễu Chẩm Thanh trong lòng mọi người đã thay đổi. Một thiếu niên trẻ tuổi lại có thể nắm trọn sinh tử của hoàng đế trong tay , thực sự khiến người ta vừa e ngại, vừa kiêng kị.
Bình luận