Chương 140: 140
Ngày săn thú thứ nhất, Liễu Chẩm Thanh gần như luôn đi sát bên cặp song sinh, phía sau có Liễu Kiều âm thầm bảo hộ. Dáng vẻ y nhiệt tình nhưng bình thản, tựa hồ như trận mưu phản dữ dội hôm qua chưa từng xảy ra.
Hoắc Phong Liệt thì bận rộn dẫn theo đội Hoắc gia quân khác tuần tra khắp nơi, kiểm tra địa hình, bố trí nhân lực, cố gắng loại trừ mọi khả năng phát sinh sự cố. Dù địa điểm săn là vùng hoang dã hiểm trở, vách đá cheo leo, bốn bề là sông nước, hắn cũng phải tận lực đảm bảo an toàn tuyệt đối.
Khi ánh chiều ngả về phía tây, Liễu Chẩm Thanh gọi hai đứa nhỏ cùng nhau quay về doanh địa nướng thịt. Liễu Kiều thừa dịp lén bắt cá rồi lại lui về nơi tối, tránh ánh nhìn người ngoài.
Mùi thơm thịt nướng dần lan xa, chẳng mấy chốc đã hấp dẫn một vị khách không mời mà đến.
"Oa, thơm quá đi." Lý Cẩm Thư chậm rãi bước tới.
Thật tình thì Liễu Chẩm Thanh đã có chút chán ngán việc phải dây dưa với người này. Nhờ có Nhị Cẩu, y đã không còn vướng bận tâm lý với những gì đã qua, nhưng điều đó không có nghĩa là y sẽ thích nhìn thấy Lý Cẩm Thư.
Hai đứa nhỏ cũng chẳng vui vẻ gì khi trông thấy người này đến gần.
"Có lẽ Lý Vương gia đã đói bụng rồi, hẳn là chỗ quảng trường ở bên kia cũng có đầu bếp bắt đầu nướng thịt cho quan khách, Lý Vương gia mau đi qua đó đi."
Nhưng Lý Cẩm Thư lại cứ mặt dày, chẳng chút ngại ngùng: hắn nói thẳng muốn ăn ở đây.
"Khó mà làm được." Liễu Chẩm Thanh cười tủm tỉm đáp.
"Ồ? Liễu công tử lại keo kiệt như vậy sao." Lý Cẩm Thư nói.
"Không phải ta keo kiệt, là tướng quân nhà ta thích ghen, hắn đã từng nói, sau này đồ ăn tự tay ta làm chỉ có thể để hắn cùng người nhà của hắn ăn thôi, nếu hắn biết ta để Vương gia ăn thịt ta nướng thì chắc chắn sẽ phát cáu với ta." Liễu Chẩm Thanh bịa chuyện không chớp mắt.
Hai đứa nhỏ đứng một bên cũng phải cố nín cười, khóe miệng co giật. Nhị thúc của họ... có thể như vậy sao? Nhưng trong tình cảnh này, đành phải phối hợp đồng lòng đối ngoại, cả hai đồng loạt gật đầu xác nhận, tỏ vẻ "nhị thúc thật sự đã nói thế".
Nụ cười trên môi Lý Cẩm Thư chẳng những không suy sụp, ngược lại càng rạng rỡ hơn: "Liễu công tử đúng là một người thú vị, ta cùng Liễu công tử vừa gặp đã như quen từ lâu, có lẽ là do ta cùng Liễu gia của các ngươi có duyên, sau này có hứng tới Tây Hằng quốc ở chúng ta làm khách không, tại hạ nhất định sẽ nhiệt tình chiêu đãi."
Liễu Chẩm Thanh cười nhàn nhạt: "Vậy đúng là không thể không cô phụ sự nhiệt tình của Lý Vương gia rồi, ta thân là tướng quân phu nhân tương lai chắc chắn sẽ không thể tùy tiện rời khỏi Đại Chu."
Lý Cẩm Thư lại cong môi, ánh nhìn sâu xa: "Không cần cảm thấy tiếc, sẽ có cơ hội."
Lời này nghe vào tai lại khiến người ta không khỏi nghĩ ngợi. Liễu Chẩm Thanh liếc nhìn hắn, nghĩ thầm, tên này thật đúng là dã tâm không nhỏ, chỉ sợ còn đang mơ tưởng một ngày thâu tóm Đại Chu, hoặc chí ít là đánh bại được Hoắc Phong Liệt.
Bình luận