🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 14: 14

Nếu đã mời Liễu Chẩm Thanh ở lại dùng bữa thì tất nhiên phải thêm món. Lần này, Liễu Chẩm Thanh cẩn trọng hơn, không dám gọi tùy tiện, chỉ mỉm cười nói rằng mình đã quên mất từng thích ăn gì ở tửu lâu này.

Tần Dư tuy có vẻ lạnh lùng nhưng lại rất tỉ mỉ, liền để Cẩm Lý gọi các món mà Liễu Tiêu Trúc trước kia từng thích.

Nhưng khẩu vị của Liễu Tiêu Trúc rõ ràng rất nhạt, còn Liễu Chẩm Thanh thì khác hẳn. Y ăn mặn hơn, đậm vị hơn. Thứ duy nhất thuộc loại "nhạt nhẽo" mà y vẫn thích là cá. Cá nấu kiểu gì y cũng ăn được, từ kho, hấp, nướng đến hấp muối. Dù từng bị hóc xương không biết bao nhiêu lần, từng bị cười chê, y vẫn không bỏ được thói quen ăn cá, kỹ thuật nhặt xương cũng vì vậy mà thành thạo hơn người.

Chật vật ăn được một lúc, Liễu Chẩm Thanh quyết định không làm khó chính mình nữa. Y hơi ngượng ngùng nói: "Hình như khẩu vị cũng thay đổi rồi."

Ba người còn lại cũng không thấy gì lạ. Dù sao thì đầu từng bị thương, trí nhớ còn có thể mất, huống chi là vị giác thay đổi.

Cuối cùng, tiểu nhị mang món cá kho chiêu bài của tửu lâu lên, tiện tay đặt thêm một đĩa nhỏ trước mặt Hoắc Phong Liệt.

Hạ Lan và Tần Dư đã quá quen với cảnh này, không có biểu cảm gì đặc biệt. Mà lúc này, Liễu Chẩm Thanh lại đang tò mò với câu chuyện về Vinh Thế Minh mà họ nhắc đến trước đó.

"Gã á? Văn hóa thấp như thế mà cũng có thể mở thư viện? Thế... cũng được phép sao?" Liễu Chẩm Thanh kinh ngạc hỏi.

Sau khi nghe Hạ Lan giải thích, Liễu Chẩm Thanh như được mở rộng tam quan.

Thực ra cái gọi là "thư viện" kia cũng không phải nơi cho sĩ tử tự do đọc sách học tập như truyền thống, mà giống một dạng lớp học bổ túc hơn.

Thư viện của Vinh Thế Minh tập trung vào nhóm sĩ tử sắp dự thi, ăn ở học hành cùng một chỗ. Nghe nói trước đây Đại Chu từng có vài thương gia vận hành kiểu mô hình này, nhưng sau đó đều dần dần biến mất.

Liễu Chẩm Thanh thật sự cảm thấy, chỉ có những người uyên bác, các gia tộc hoàng thương như Liễu gia, hoặc những nhà làm quan có nền tảng học thuật mới nên kinh doanh mảng này. Còn Vinh Thế Minh – một kẻ làm ô dù cho sòng bạc – thì lại mở thư viện kiểu không vì lợi mà chỉ cầu danh? Thật quá quái dị.

Chẳng lẽ mục đích là để kết giao sĩ tử? Dù sao người được nhận vào thư viện của gã tất sẽ biết ơn. Nhưng bản thân Vinh Thế Minh xưa nay vẫn dựa vào thế lực của trưởng công chúa để diễu võ dương oai, hắn cần thêm tầng quan hệ ấy để làm gì?

Tần Dư lạnh nhạt nói: "Thư viện của Vinh Thế Minh xét duyệt thân phận sĩ tử rất nghiêm ngặt, nhà nghèo hoặc không có tiền thì không được vào. Có thể phí thu rất cao, một mặt để kiếm lời, một mặt để xây dựng mạng lưới quan hệ."

Liễu Chẩm Thanh im lặng.

Hạ Lan cười nói: "Cho nên mấy ngày tới, gã chắc chắn rất bận, không có thời gian tìm ngươi gây chuyện đâu. Đợi đến lúc gã rảnh thì ngươi cũng đã cao chạy xa bay rồi, thất bại hôm nay gã cũng chẳng có cơ hội lấy lại nữa, khỏi lo."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...