Chương 139: 139
"Vương gia, kế sách này của ngài... nếu chẳng may tên Cảnh vương ngu ngốc kia khai ra chúng ta, hoàng đế Đại Chu sẽ gây khó dễ thì sao?"
Thuộc hạ của Lý Cẩm Thư không giấu được lo lắng, toàn thân lạnh toát vì sợ hãi sau sự kiện vừa rồi. Kế hoạch ấy vốn được đặt ra chỉ để hộ tống Lý Cẩm Thư an toàn sang Đại Chu, xác suất cần dùng đến chưa tới một phần vạn.
Dù sao với thế cục hiện tại giữa hai nước, chỉ cần hoàng đế Đại Chu chưa nổi điên thì tuyệt đối sẽ không động vào Lý Cẩm Thư.
Lý Cẩm Thư đang đứng cạnh bàn, tay cầm bút, chợt bật cười: "Bọn họ có chứng cứ gì chứ? Chẳng lẽ dựa vào lời khai một phía của Cảnh vương sao?
Ngươi yên tâm, thứ phế vật như hắn, nhìn vào là biết bị người ta lợi dụng.
Không cần ta ra tay, cũng sẽ có người khác xử lý hắn. Điều các ngươi nên lo lúc này, là kế hoạch diễn ra vào ngày mai."
"Buổi săn thú vẫn sẽ tổ chức sao?"
"Đương nhiên. Đại Chu muốn phô trương thực lực, thì dù có đại sự long trời lở đất cũng phải đè xuống mà che giấu." Lý Cẩm Thư mỉm cười ngắm nghía nét bút mình vừa viết, vô cùng hài lòng.
Thuộc hạ nhìn nét chữ trên mặt bàn, trong lòng ngập tràn nghi hoặc. Người ta viết danh ngôn, thơ ca, chủ tử của hắn lại đi viết... một đoạn đối thoại kỳ quặc. Bề ngoài trông như vài lời hàn huyên bình thường, còn nhắc đến chuyện tham dự hỷ yến của Hoắc Phong Liệt, nực cười vô cùng. Vương gia của bọn họ chẳng phải là đang chuẩn bị dự... tang lễ của Hoắc Phong Liệt hay sao?
Càng khó hiểu hơn là vẻ mặt chủ tử khi nhìn vào dòng chữ ấy... tựa như xuân tâm nhộn nhạo, cảm xúc... thật không nói nổi.
Nhưng còn chưa kịp hoang mang bao lâu, ánh mắt Lý Cẩm Thư đã lạnh lại: "Người cho ngày mai đã sắp xếp xong chưa?"
Thuộc hạ nghe thấy liền cảm thấy sống lưng lạnh toát, không thể không giả chết. Bọn họ vốn chỉ đến dự Tết Vạn Thọ, kết quả lại bị kéo vào tranh đấu quyền vị trong hoàng thất Đại Chu, giờ còn bị buộc tham gia âm mưu này nữa.
"Chủ tử, có phải quá mạo hiểm rồi không...? Thật sự cần thiết phải làm như vậy sao? Làm vậy thì sẽ chọc giận Đại Chu mất."
Lý Cẩm Thư không đáp, chỉ đưa tay nâng cằm hắn lên, rồi từ từ trượt tay tới cổ.
Thuộc hạ cứng người, lập tức run rẩy: "Thuộc hạ sẽ đi làm ngay! Tuyệt đối không xảy ra sai sót!"
Lúc này, Lý Cẩm Thư mới mỉm cười rút tay về: "Tốt lắm, đi đi."
Nói rồi, ánh mắt hắn lại rơi vào dòng chữ cuộc đối thoại viết trên bàn, chậm rãi nheo mắt lại, ý vị thâm sâu.
Tại Tông Nhân Phủ, Cảnh vương vừa tỉnh lại đã thấy một cái bóng quen thuộc lặng lẽ tiến đến gần. Cái bóng ấy lao tới như chớp, bóp chặt cổ hắn.
Cảnh vương vừa giận vừa sợ, vì không thở nổi mà gân xanh nổi đầy mặt, ánh mắt đầy phẫn nộ dần bị hoảng sợ thay thế.
"À, Vương gia, nhìn tình cảnh hiện tại của ngươi đi." Giọng lão hán vang lên lạnh lẽo, "Đây chính là kết cục của kẻ không nghe lời chủ tử. Tự cho mình cánh đủ cứng, tưởng rằng có thể vượt mặt chủ tử mà tạo phản sao?
Bình luận