Chương 137: 137
Ký ức mà Liễu Chẩm Thanh không muốn nhớ tới nhất, không dám đối mặt nhất, chưa bao giờ là cảnh bản thân bị khuất nhục trong doanh trướng của kẻ địch hay cái tên bị khắc lên lưng mình.
Ký ức khiến y không thể đối diện lại chính là lúc y lao đến chiến trường, khi tìm thấy Hoắc Phi Hàn, người ấy đã chỉ còn lại một chút hơi tàn cuối cùng.
Y ôm lấy Hoắc Phi Hàn, nghe hắn thì thào bên tai xin lỗi, nói rằng không thể tiếp tục đồng hành cùng y nữa, nói rằng người nhà đành phải nhờ y chăm sóc.
Liễu Chẩm Thanh lặng người nghe, phút chốc chìm trong cảm giác bất lực đến cùng cực.
Hoắc Phi Hàn nói một hồi, rồi cảm thấy xúc cảm nơi bàn tay không đúng , bởi vì tay hắn lúc đó vừa chạm đến sau lưng Liễu Chẩm Thanh.
"Bị thương rồi?" Hoắc Phi Hàn hỏi.
Liễu Chẩm Thanh cứng người lại, thấp giọng đáp: "Không có."
"Đã đổ máu rồi mà còn không chịu thừa nhận... Chẩm Thanh, phải tự biết chăm sóc bản thân thật tốt, đừng để bị thương. Nếu không, dù ta có chết... cũng không thể yên tâm."
Hoắc Phi Hàn yếu ớt dặn dò: "Chẩm Thanh... ta đã thua rồi. Nhưng ngươi đừng thua... Đại Chu phải nhờ vào ngươi... đừng thua nhé..."
Bàn tay Hoắc Phi Hàn nhẹ nhàng vỗ lên vết thương sau lưng y, rồi chậm rãi buông thõng. Miệng vết thương bị chạm vào đau đến rát buốt, nhưng Liễu Chẩm Thanh chỉ biết cắn răng chịu đựng.
Cảm giác đau đớn ấy ,đến tận sau này y vẫn nhớ mãi. Nhớ rằng, cho dù có trả giá bao nhiêu, y vẫn không thể cứu được người đó.
Từ khi đặt chân đến thế giới mới này, dẫu trải qua muôn vàn hiểm nguy, Liễu Chẩm Thanh vẫn luôn giữ lại trong lòng một phần nhân từ.
Nhưng kể từ khi Hoắc Phi Hàn chết, y mới thật sự học được: chỉ khi tâm vững như sắt thì mới có thể bước tiếp được trong cuộc đời khắc nghiệt ấy.
Khoảng thời gian đó, thật sự đau đến tê liệt cả hồn xác.
Hiện tại, Liễu Chẩm Thanh đang nằm trong lòng Hoắc Phong Liệt, để mặc cảm xúc dâng trào, từ từ chìm vào giấc ngủ.
Trong mơ, y thấy Thái tử Cảnh Dương, thấy Hoắc Phi Hàn, và cuối cùng là chính mình đang ngồi bên cạnh quan tài, uống rượu một mình.
Bất chợt, Nhị Cẩu thời niên thiếu xuất hiện, ôm lấy y đang khóc nức nở vào lòng.
"Thanh ca, huynh không cần cái gì cũng tự mình chống đỡ nữa. Ta có thể giúp huynh mà."
Giọng nói của thiếu niên vẫn còn non nớt nhưng lại kiên định, mang theo khí khái chiến trường bao phủ lấy Liễu Chẩm Thanh, khiến y cảm thấy an tâm một cách lạ lùng.
Chỉ một cái ôm, một câu hứa hẹn, đã đủ để an ủi vết thương sâu hoắm trong tâm hồn Liễu Chẩm Thanh, giúp y có thể dựa đầu vào, có thể yếu đuối một khắc.
Đến khi ngẩng đầu lên, xoa xoa đầu nhóc quỷ kia, bản thân lại có thể kiên cường mà bước tiếp.
Liễu Chẩm Thanh từ từ mở mắt, phát hiện bản thân đang nằm trong một vòng tay ấm áp, vững chãi, hơi thở quen thuộc giống hệt như trong giấc mộng.
Bình luận