Chương 136: 136
Phản ứng theo bản năng của Hoắc Phong Liệt lại khiến Lý Cẩm Thư cảm thấy có chút thú vị.
"Xem ra ngươi quả thật rất để tâm đến y." Lý Cẩm Thư nheo mắt lại, ánh mắt sắc bén thoáng lướt qua hai người.
Năm đó, chính hắn là người đã tiết lộ chân tướng cho Hoắc Phong Liệt, khiến tên tiểu tử đó liều mạng quay về chỉ để "nhặt xác" cho Liễu Chẩm Thanh. Gương mặt sụp đổ khi ấy của Hoắc Phong Liệt vẫn in đậm trong trí nhớ hắn,như thể trời long đất lở, chẳng màng tới thanh kiếm vẫn còn cắm trên ngực, lăn lộn bò chạy về chỉ vì một người.
Tình cảm của hắn đối với Liễu Chẩm Thanh sâu đậm ra sao, Lý Cẩm Thư đều thấy rõ. Sau đó bao năm, Hoắc Phong Liệt sống không ra sống, chết không ra chết, đấu với hắn chẳng còn gì thú vị. Không ngờ hiện tại lại đã có hôn thê, hơn nữa còn có thể khiến hắn toát ra một loại sát khí hoàn toàn mới,quả thật khiến Lý Cẩm Thư phải nhìn bằng con mắt khác.
Giờ phút này, Hoắc Phong Liệt đứng trước mặt hắn, chẳng thể duy trì nổi chút vẻ hài hòa bề ngoài nào nữa. Nếu hắn thật sự có nanh vuốt, thì lúc này e rằng đã xù lông như một con thú dữ.
Không khí căng như dây đàn, mùi thuốc súng nồng nặc khiến người đứng quanh không khỏi căng thẳng, tay đặt lên vũ khí, sẵn sàng rút ra bất cứ lúc nào.
Ngay lúc này, người đang nằm trong vòng tay Hoắc Phong Liệt đột nhiên xoay người, nhẹ giọng: "Phong Liệt, ngươi hiểu lầm rồi, vừa nãy ít nhiều gì Lý Vương gia cũng đã cứu ta một mạng."
Nói xong, Liễu Chẩm Thanh liền đứng thẳng dậy, chắp tay, cung kính nói với Lý Cẩm Thư: "Đa tạ Vương gia đã ra tay tương trợ."
Lý Cẩm Thư cong môi, ánh mắt chứa ý cười khó hiểu lướt qua cả hai.
Đúng lúc đó, Bát công chúa ,không chịu kém cạnh , từ xa nhào tới, chỉ thẳng vào Hoắc Phong Liệt chất vấn: "Huynh thực sự muốn cưới tên chẳng ra gì này sao? Huynh quên rồi à? Hắn mang họ Liễu đấy, là thân thích của kẻ có thù sâu như biển với huynh kia mà! Huynh quên rồi sao, huynh trưởng của huynh đã chết như thế nào!"
Cả người Liễu Chẩm Thanh khẽ run. Nếu là ngày thường nghe những lời thế này, y sẽ chẳng mảy may để tâm. Nhưng giờ đây phải diễn kịch trước mặt Lý Cẩm Thư, đột nhiên y thấy hô hấp trở nên gấp gáp, trái tim như bị siết chặt, những ký ức mơ hồ và hiện thực đan xen khiến trán bắt đầu rịn mồ hôi.
Hoắc Phong Liệt ôm chặt lấy y hơn, ánh mắt lạnh lẽo như băng xẹt qua thanh kiếm trong tay Bát công chúa, gằn giọng: "Cút."
Bát công chúa kinh hãi, bị sát khí toát ra từ hắn dọa cho chân tay mềm nhũn, suýt đứng không vững.
Từ nhỏ đến lớn, Hoắc Phong Liệt chưa từng nói với nàng bằng giọng điệu ấy. Hắn vẫn luôn là người trầm lặng, không dễ nổi giận, lại càng chưa bao giờ để lộ sát khí trước mặt nàng.
"Chiến Uyên ca ca, huynh..." Bát công chúa mắt đỏ hoe, tủi thân bật khóc.
Nhưng ngay giây tiếp theo, Thuần Quân Kiếm chưa ra khỏi vỏ đã chỉ thẳng về phía nàng.
Tùy tùng của công chúa hoảng sợ vội vàng chạy lên che chắn trước mặt chủ nhân.
"Hoắc tướng quân! Đây là công chúa điện hạ!"
Bình luận