Chương 134: 134
"Người đó cũng là cao thủ, hơn nữa thực lực rất đáng gờm. Khi ấy ta cùng ám vệ của Hoàng thượng và Trịnh đốc xưởng đuổi theo, đến gần hoàng cung thì khoảng cách dần bị kéo giãn. Hắn dường như rất thông thuộc cả hoàng cung lẫn kinh thành, chỉ nhờ mấy ngã rẽ mà đã biến mất không để lại dấu vết." Hoắc Phong Liệt giải thích.
Tần Dư và Hạ Lan nghe xong đều bất giác cau mày.
"Vậy tức là vẫn có người đứng sau hỗ trợ phản tặc. Trong số đó lại có kẻ đủ bản lĩnh ra vào hoàng cung như chốn không người... chẳng phải Hoàng thượng đang đứng trước nguy hiểm sao?" Hạ Lan trầm ngâm, vuốt cằm nói.
"Sẽ không đâu. Lúc ấy hắn cướp được Giang Vọng là vì tất cả đều tưởng có thích khách tập kích.
Mọi người đều tập trung bảo vệ Hoàng thượng, chẳng ai để ý đến Giang Vọng, thế nên kẻ đó mới có cơ hội ra tay."
"Chẳng lẽ chỉ có khinh công là lợi hại?" Hạ Lan nghĩ ngợi rồi cũng thấy hợp lý. Nếu thật sự có cao thủ dùng đao giỏi như vậy, năm đó đã ra tay rồi. Nhưng với Hạ Lan, sự hiện diện của một kẻ như thế trong hàng ngũ phản tặc vẫn là điều cực kỳ phiền phức.
Hạ Lan lại hỏi thêm mấy câu, thấy Tần Dư bên cạnh vẫn im lặng, nghĩ rằng y chưa hồi phục hẳn, liền vô thức đưa tay định đỡ lấy Tần Dư, ai ngờ lại bị y trừng mắt cảnh cáo rồi né sang một bên.
"Ta còn có chuyện riêng muốn hỏi Chiến Uyên." Tần Dư cất lời, giọng thẳng thắn.
Câu nói ấy lập tức khiến sắc mặt Hạ Lan biến đổi. Không lâu trước đó, hai người còn vừa thân mật, hắn cứ nghĩ Tần Dư chỉ là ngoài cứng trong mềm, vậy mà giờ tỉnh táo lại thì thái độ vẫn dứt khoát, như muốn đẩy hắn ra xa ngàn dặm.
Lại là chuyện gì mà chỉ có thể nói với Hoắc Phong Liệt, tuyệt đối không thể để hắn biết?
Sắc mặt Hạ Lan mỗi lúc một u ám, nhưng Tần Dư hoàn toàn làm như không thấy, ánh mắt thản nhiên, tựa hồ nếu Hạ Lan không rời đi thì y sẽ chẳng nói một lời nào cả.
Cuối cùng Hạ Lan giận đến cực điểm, hậm hực quay đầu bỏ đi.
Chỉ đến khi hơi thở của Hạ Lan không còn vương lại trong phòng, Tần Dư mới khẽ thở ra một hơi nhẹ nhõm.
"Giang Vọng không phải do bọn họ mang đi, tên cao thủ kia cũng không phải người của bọn chúng." Tần Dư nói thẳng.
Hoắc Phong Liệt hỏi: "Ngươi nói cho ta biết là vì mục đích gì?"
Tần Dư đáp: "Ta chỉ muốn ngươi hiểu, đừng tìm sai hướng. Việc này không liên quan đến bọn chúng, họ cũng đang cố tìm xem người đó là ai. Nếu không phải bọn họ thì hẳn là có ai đó có thù riêng với Giang Vọng."
Hoắc Phong Liệt chậm rãi nói: "Nếu là thù riêng, vậy thì không liên quan đến tình thế trước mắt của chúng ta."
Tần Dư khẽ gật đầu.
Hoắc Phong Liệt nhìn Tần Dư: "Xem như hiện tại ngươi đang làm việc cho họ? Họ gồm những ai?"
Tần Dư hơi nhíu mày, nhưng không phủ nhận.
Bình luận