Chương 13: 13
Năm ấy, Hoắc Phong Liệt mới chỉ tám tuổi, đến viện Thái Học thăm bọn họ. Đúng vào dịp cận kề khoa cử, các tiên sinh trong viện sắp xếp dày đặc những tiết học bổ trợ để giúp học sinh ôn luyện kiến thức. Nhưng ba người bọn họ thì lại háo hức muốn trốn ra ngoài làm việc.
Dù sao cũng không phải lần đầu Nhị Cẩu giúp họ chép sách làm bài, đến mức đã có thể bắt chước nét chữ của từng người. Thế nên hôm đó, ba người bọn họ lại trốn viện đi gây chuyện như thường lệ, để một mình Nhị Cẩu giả làm họ, ngoan ngoãn ngồi trong lớp nghe giảng.
Kết quả là khi họ trở về, đèn đuốc trong viện sáng trưng, các viện sĩ tề tựu đông đủ, Thọ An Hầu cùng Hoắc lão phu nhân cũng có mặt. Nhị Cẩu đáng thương vô tội đang bị nương phạt quỳ.
Lần này thật sự đã chọc giận các viện sĩ, họ nói ba người cậy tài khinh người, dạy bao nhiêu lần vẫn không sửa. Nếu sau đó không biết được rằng ba người bọn họ ra ngoài là để hỗ trợ phá án, thì e là đã bị mắng suốt một ngày một đêm.
Cuối cùng ba người đều bị phạt. Khi Hoắc lão phu nhân định dẫn Nhị Cẩu về phủ, các viện sĩ lại cố giữ bà lại để nói chuyện.
Nguyên văn lời của họ là: "Nhị công tử trời sinh thông minh, dù không kế thừa gia nghiệp thì chỉ cần một lòng chuyên tâm học hành cũng đủ đề tên trên bảng vàng!"
Những lão viện sĩ đó chưa từng khen ai đến vậy. Gỗ tốt còn phải mài giũa, nhưng lúc ấy vì ham mê nhân tài nên họ sốt ruột, cảm thấy Hoắc gia đã có Hoắc Phi Hàn là đủ rồi, con thứ hoàn toàn có thể theo con đường văn học. Mới tám tuổi đã viết được áng văn như thế, lại còn từng giúp bọn trẻ kia qua mặt cả viện sĩ, đủ để thấy thiên phú của Hoắc Phong Liệt. Bọn họ thực sự hy vọng hắn có thể chuyên tâm học văn.
Thế nhưng Hoắc gia có truyền thống của Hoắc gia, không phải cứ muốn là đổi được. Cuối cùng, Hoắc Phong Liệt vẫn bước lên chiến trường.
Lúc những lời kia được thốt ra, chỉ có mấy người bọn họ có mặt. Đương nhiên không ai đem chuyện này ra khoe khoang khắp nơi.
Vậy mà giờ đây, "Liễu Tiêu Trúc" lại nói ra những lời chẳng khác nào trích nguyên văn lời các học sĩ ngày đó.
Hơn nữa, nếu muốn tâng bốc một người luyện võ viết văn hay thì cũng chẳng cần so sánh với cả trạng nguyên, nghe có vẻ khoa trương quá mức. Nhưng trong bầu không khí khi ấy, mọi người đều bị lời nói của Liễu Chẩm Thanh làm cho hưng phấn, chẳng ai cảm thấy y nói quá đáng.
Đến tận bây giờ, khi bị Hoắc Phong Liệt thẳng thắn chỉ ra, Hạ Lan và Tần Dư mới thấy có gì đó kỳ lạ, ánh mắt nghi hoặc đồng loạt đổ dồn về phía Liễu Chẩm Thanh.
Dù họ có hoài nghi thì cùng lắm cũng chỉ đoán rằng y đang giả vờ mất trí nhớ, hoặc còn ẩn giấu điều gì đó. Sẽ không ai nghĩ tới chuyện y là người mượn xác hoàn hồn. Dù câu hỏi của Hoắc Phong Liệt có hơi nguy hiểm, nhưng Liễu Chẩm Thanh cũng chỉ hơi khựng lại một chút, không đến mức bị dồn vào thế khó. Vì vậy y làm ra vẻ kinh ngạc đáp: "Chẳng lẽ các học sĩ thật sự từng nói vậy sao? Quả nhiên Hoắc tướng quân văn võ song toàn, lúc đó ta hoảng quá nên thuận miệng bịa ra thôi."
Bình luận