Chương 129: 129
Liễu Chẩm Thanh khẽ vỗ vai Bạch Tố, nhẹ giọng nói: "Ngươi phải tin tưởng, huynh trưởng của ngươi cùng bọn họ đã dám đi con đường ấy thì sao lại để tâm đến danh tiếng về sau. Họ sẽ chỉ mong ngươi sống thật tốt đời mình là đủ."
Bạch Tố bật cười, dĩ nhiên là hiểu ý của Liễu Chẩm Thanh, nhưng người Bạch gia đều cứng đầu như nhau,ca ca hắn nhất quyết đi theo một đại gian thần, thì hắn cũng phải nhất quyết trả lại sự trong sạch cho người ấy. Dù có phải dùng cả đời để làm, nếu không trong lòng sẽ mãi vướng bận, sao có thể yên tâm du ngoạn giang sơn, vẽ nên bản đồ vạn dặm?
Không muốn dây dưa thêm ở chuyện đó, Bạch Tố nhìn Liễu Chẩm Thanh cười nói: "Không nói nữa, đi thôi, ta đưa ngươi đi dạo quanh viện Thái Học, kể cho ngươi nghe mấy chuyện thời niên thiếu của Chiến Uyên."
Liễu Chẩm Thanh lập tức nổi hứng, quả thực Hoắc Phong Liệt từng có một đoạn thời gian học tập ở nơi này.
Bạch Tố từng đến phủ tướng quân, tất nhiên cũng đã biết tin đính hôn giữa hai người, dọc đường cùng Liễu Chẩm Thanh vừa đi vừa trò chuyện, trong lòng càng thêm bội phục.
"Bên kia là sân luyện võ, ngươi nhìn xem, năm pho tượng sắt bị thiếu đó vốn dùng để luyện quyền. Có một đêm, không biết Chiến Uyên bị gì, đột nhiên lao ra đây, một đêm đánh hỏng hết cả năm. Khi ta chạy đến thì tay hắn đã đầy máu rồi."
Liễu Chẩm Thanh kinh ngạc hỏi: "Vì sao lại như vậy?"
Bạch Tố lắc đầu: "Chắc là tâm tình không tốt. Bình thường hắn luôn trầm mặc, người ngoài khó mà nhận ra. Khi ấy ta đưa hắn trở về còn nghe hắn lẩm bẩm gì đó như 'không thắng được', ta đoán là về nhà đấu võ với ai đó rồi thua."
Liễu Chẩm Thanh đang còn nghi hoặc, chợt nghe phía sau truyền đến một tiếng ho khẽ.
Bạch Tố giật mình quay lại, thấy một người đeo mặt nạ đứng đó.
Liễu Chẩm Thanh lập tức nói: "Là hộ vệ của ta."
Bạch Tố cũng không nghĩ nhiều, chỉ cảm thấy hộ vệ này xuất quỷ nhập thần đến kỳ quái.
Nhưng Liễu Chẩm Thanh lại phản ứng rất nhanh,vừa rồi là Liễu Kiều nhắc nhở y. Có lẽ đêm đó Hoắc Phong Liệt đập hỏng tượng sắt là vì phát tiết sau khi thua dưới tay Liễu Kiều.
Ai nha... đúng là một tiểu khả ái khiến người ta vừa buồn cười vừa đau lòng.
Hai người lại đi tới nhà ăn. Bạch Tố cười bảo: "Ngươi biết Chiến Uyên thích nhặt xương cá rồi đúng không?"
Liễu Chẩm Thanh đã muốn bật cười.
"Khi đó có một nữ tử ái mộ hắn, thấy hắn nhặt hết xương cá rồi gác đĩa sang một bên, liền hỏi có thể ăn chỗ cá ấy không. Thực ra là ám chỉ, muốn ăn phần cá mà hắn đã gỡ xương. Ai ngờ Chiến Uyên lại chẳng thèm để ý, khiến cô nàng tức đến khóc rồi bỏ đi."
Liễu Chẩm Thanh không nhịn được phì cười thành tiếng.
Bạch Tố lắc đầu, cũng bật cười theo.
Liễu Chẩm Thanh tò mò hỏi: "Khi đó có nhiều người thích Chiến Uyên lắm sao?"
Bạch Tố gật đầu: "Dĩ nhiên rồi. Dù là thân phận, dung mạo hay bản lĩnh, hắn đều là người nổi bật nhất trong đám chúng ta. Nhưng bất kể nam nữ, đều không có cửa. Bởi vì khi ấy hắn... khụ khụ..."
Bình luận