Chương 128: 128
Tại một dãy nhà san sát gần hoàng cung, Tần Dư hung hăng đẩy Hạ Lan ra, ánh mắt lạnh như băng lườm hắn, còn đưa tay lau khóe miệng như thể vô cùng chán ghét.
Hạ Lan dùng ngón cái quệt vết máu bên môi do bị cắn, ánh mắt mang theo vài phần hung tợn, bật cười nhạo: "Làm gì vậy? Không thích nữa rồi à? Hai tháng trước không phải còn rất thích sao?"
Sắc mặt Tần Dư hờ hững, xoay người phi thân rời đi, nhưng vẫn bị Hạ Lan giữ lại. Hắn như thể cố tình bám riết không buông, khiến Tần Dư nhất thời không thể thoát thân.
Trong lúc giằng co, cuốn sách trong ngực Hạ Lan bất ngờ rơi xuống đất, bung mở giữa nền gạch lạnh.
Hình ảnh xấu hổ lập tức đập vào mắt, sắc mặt Tần Dư tối sầm lại, quay đầu lườm Hạ Lan đầy tức giận.
Hạ Lan lại cười cợt như lưu manh, thuận thế đẩy Tần Dư ép vào tường, động tác mang theo rõ ràng ám chỉ.
Hắn gần như cắn sát bên tai Tần Dư, giọng nói khàn khàn: "Ngươi không nhìn lầm đâu, ông đây thật sự đang nghiên cứu đấy. Thành quả nghiên cứu ra sẽ dùng trên kẻ nào đó - cái tên khốn không từ mà biệt, dùng xong là vứt, trở mặt vô tình."
Đồng tử Tần Dư khẽ co rút, song vẫn không nói một lời.
Hạ Lan dường như bị bộ dáng trầm mặc ấy chọc giận, mạnh mẽ siết lấy cằm y, cúi đầu định hôn lại bị Tần Dư nghiêng đầu né tránh.
Ngữ khí của Hạ Lan đã lạnh đến độ lộ sát ý: "Trốn ta lâu như vậy là có ý gì? Muốn phủi sạch rồi đúng không? Hay là sợ người khác biết quan hệ của chúng ta? Tần Tử Xuyên, trong mắt ngươi ta là cái gì?"
"Người khác không đáp lại, phải biết tự giác mà rút lui. Buông tay, ta còn chính sự phải làm." Tần Dư lạnh nhạt mở miệng.
"Ta nhận nhiệm vụ trước, ngươi nhận sau. Khi ngươi tiếp nhận chẳng lẽ không biết là nhiệm vụ trùng nhau sao? Hoàn toàn có thể cùng nhau hoàn thành. Tại sao ngươi không tới tìm ta, lại một mình đi tìm Chiến Uyên?"
Lửa giận trong Hạ Lan đã dâng tận cổ, mà Tần Dư lại nhân lúc ấy, đột ngột thoát thân.
"Đông Xưởng từ khi nào lại hợp tác cùng Cẩm Y Vệ làm nhiệm vụ?" Tần Dư hỏi, giọng điệu lạnh buốt.
Lời vừa thốt ra, hô hấp của Hạ Lan khựng lại.
Không sai, Đông Xưởng và Cẩm Y Vệ từ trước đến nay vốn như nước với lửa. Nhưng giữa hai người họ... từ đầu đã không như thế. Bọn họ vốn là huynh đệ tốt. Mà giờ...
Hạ Lan không tiếp tục truy đuổi, chỉ trừng mắt nhìn Tần Dư, rõ ràng là đã thực sự bị tổn thương.
Thái độ của Tần Dư như thể tất cả những chuyện đã qua đều chỉ là mây bay gió thoảng. Chẳng lẽ chỉ có một mình hắn coi là thật hay sao?
Tần Dư nói: "Ngươi đuổi theo chỉ vì muốn lấy tư liệu. Đông Xưởng chúng ta sẽ không độc chiếm, chờ nghĩa phụ thẩm tra xong, các ngươi cứ phái người đến Đông Xưởng mà lấy."
Dứt lời, y lập tức phi thân rời đi, không chút do dự.
Hạ Lan tức giận đến mức tung một quyền đấm thẳng vào tường: "Ai con mẹ nó thèm tư liệu của ngươi!"
Bình luận